Xuyên Qua Bộ Bộ Kinh Tâm ta là Minh Tuệ – Chương 43


Chương 43

Edit: Vân Nhi

hình 4

 

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Tướng mạo của Dận Tự ôn nhuận như ngọc, lại xinh đẹp như hoa quỳnh, dung mạo  tú lệ. Lúc này hắn cúi người, một đôi mắt ẩn chứa ánh sáng, không mang theo một chút tạp chất nào, trong suốt vô cùng chăm chú nhìn ta.

Ta vẫn không thể tin được, nam nhân như vậy tại sao lại có người nói hắn tâm tư phức tạp? Nhưng ta lại không thể không tin, trong nhóm con cháu hoàng thất, có người nào tâm cơ lại không thâm trầm, người nào tâm tư lại có thể dễ đoán?? Có người từng nói qua, ở vị trí cao quý như vậy, rất khó có thể không tranh không đoạt. Dù sao, không có ai muốn làm Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát ở Huyền Vũ môn cả!!!

Thẳng đến khi ta nghe được tiếng cười của hắn, ta mới giật mình phát hiện ra chính mình đang chăm chú say sưa nhìn hắn, ta lại bất tri bất giác dùng tay che ngực lại.

Dận Tự đưa tay bế ta ra khỏi bồn tắm, đặt ta lên trên ghế bông, lại lấy khăn mềm mỉm cười chậm rãi chà lau cho ta. Vừa rồi mới trãi qua sự thân cận da thịt, lúc này lại không mảnh vải che thân đứng trước mặt hắn, ta cảm thấy bản thân mình xấu hổ tới muốn ngất đi. Hoàn hảo Dận Tự cũng không tính tra tấn ta thời gian dài, lúc ta xấu hổ muốn quay đi thì  hắn rốt cục cũng buông xuống vải mềm trong tay, cầm lấy tấm vải nhung, bọc kín người ta lại, sau đó ôm chặt ta trong lòng, vòng qua bình phong trở lại giường.

Giường đã được thu dọn rất chỉnh tề, thay chăn đệm mới sạch sẽ. Một lần nữa nằm ở trên giường, trong mũi như có mùi hương gỗ Mộc Tê, bên người là Dận Tự ấm áp, thần trí ta có chút hoảng hốt, tất cả chuyện vừa rồi xảy ra lại thoáng qua trong đầu óc ta, ta liền như vậy cùng với nam nhân này…

Ban đầu ta đã từng nghĩ qua, nếu ta thực sự là Quách Lạc La Minh Tuệ, ta cũng phải Dận Tự họa phúc cùng chia, cho dù ta có cam lòng hay không…

Nhưng từ lúc này, quan hệ của ta và Dận Tự không chỉ là vợ chồng, mà còn là người yêu. Bởi vậy, con đường phía trước cho dù là bụi gai dầy đặc, hay là núi đao biển lửa, ta cũng chỉ có thể cùng Dận Tự đồng tâm hiệp lực, vinh nhục cùng nhau.

Ta có thể làm được gì? Về lai lịch của ta, chuyện khó tin như vậy, làm sao ta có thể mở miệng nói với Dận Tự? Từng biết qua lịch sử, từng xem qua chuyện xưa, mọi chuyện có thể sẽ có thay đổi hay không? Nhược Hi là khách không mời mà đến thế giới này, ta cũng là kẻ lạc loài trong thế giới này, hai nhân tố lạ đồng thời xuất hiện, thế giới này còn có thể giữ nguyên kết cục như ban đầu sao???

Dận Tự từng nói ta suy nghĩ quá nhiều, xem ra là đúng chứ không sai. Ta quay đầu lại nhìn xem vẻ mặt của Dận Tự, thấy hắn hai mắt khép hờ, dưới ánh nến khuôn mặt của hắn giống như bị một tầng ánh sáng ấm áp nhu hòa bao phủ, ta bỗng dưng nhớ đến trong tiểu thuyết Kim Dung có đánh giá dung mạo của hai người nam nhân, tuy là ta không thích hai người đó nhưng mà những lời nhận xét đó vẫn ghi sâu trong đầu ta. Một người là Doãn Chí Bình “ Mi thanh mục sáng”, một người khác là Lệnh Hồ Xung “ Ngọc Diện Bạc Môi”.

Ta không khỏi cười khổ, hai từ tốt đẹp như vậy, lại được dùng ở trên hai tên nam nhân như vậy. Một kẻ thì lợi dụng khi người ta khó khăn làm ô uế sự trong sạch của người ta, mà một kẻ khác trong tay cầm giữ ánh trăng trong suốt, nhưng trong tim lại mang theo một nốt chu sa đỏ tươi không phai mờ.

Chính trong lúc ta đang thở dài, Dận Tự mở to mắt, hai mắt tinh tường nhìn ta, khóe môi hơi hơi cong lên, trêu chọc nói: “ Nàng là vui mừng tới khó an giấc sao?”

Ta cắn cắn môi, cúi đầu xuống thấp giọng hỏi: “ Cả đời này chàng sẽ rất tốt với thiếp sao?”  nói ra những lời này, trong lòng ta cũng có chút tự giễu, cảm tình chẳng lẽ là có thể dùng lời hứa hẹn để cam đoan sao?

Đuôi lông mày của Dận Tự khẽ nhếch lên, run run, cười nói: “ Cả đời thì quá dài, cả ta và nàng hai người đều không ai có thể đoán được tương lai sẽ như thế nào…” hắn vuốt tóc ta, tiếp tục nói: “ Bất quá, gia có thể khẳng định, hiện tại nàng là người ở trong lòng gia!”

“ Là người duy nhất trong lòng?” ta hỏi, cố nén không đề cập tới người còn đang ở trong tiểu viện kia.

Hắn hiểu rõ nhìn thẳng vào ta, ánh mắt trong suốt, ngữ điệu kiên định nói: “ Là người duy nhất!”

Ta cảm thấy ánh mắt có chút chua sót, liền xoay người ngồi dậy, cầm tay hắn, trên cao nhìn xuống hắn trầm thấp hữu lực nói: “ Dận Tự, vì câu “duy nhất” hôm nay của chàng, đằng trước cho dù là núi đao biển lửa, không sợ sẽ vạn kiếp bất phục, ta Quách Lạc La Minh Tuệ cũng sẽ bên chàng không rời không bỏ, sống sẽ ở bên nhau, chết sẽ chôn chung huyệt!”!”

Dận Tự mở to hai mắt, liền như vậy kinh ngạc nhìn ta, ta cũng yên lặng nhìn hắn. Sau một lúc lâu, Dận Tự mới đột nhiên dùng lực, gắt gao ôm chặt ta vào ngực, cúi đầu bên cổ ta, ta cảm thấy trên má hắn hình như có chút ẩm ướt, thanh âm cũng có chút khàn đi: “ Minh Tuệ, gia… chắc chắn sẽ bảo hộ nàng chu toàn!”

Khi đó quang cảnh lửa cháy xương nghiền thành tro luôn quanh quẩn trong đầu ta cứ như vậy bị hai giọt nước mắt âm thầm của Dận Tự xóa sạch. Đêm hôm đó, cùng với những đêm rất lâu sau đó, ta không hề có một cơn ác mộng nào nữa!!!

Bộ truyện này đã sắp đi vào kết thúc rồi, ta dự tính sẽ sớm làm eb của truyện trong nhà, nên các nàng đọc nếu thấy có gì không suôn hay có lỗi gì thì làm ơn comment lại cho ta biết để ta sửa với nhé!!! Thanks các nàng nhiều!!!

hôm trước ta vào 1 trang làm danh mục truyện có bộ Minh Tuệ của ta, thấy có người bình luận bộ Minh Tuệ này, ham hố kéo xuống coi, hic hic ta thấy ta edit bộ này cũng khá mà bị chê tơi tả luôn, nào là giọng văn không hay, hành văn không mạch lạc… haizzz thật sự là khó nghĩ quá trời đi!!!

8 thoughts on “Xuyên Qua Bộ Bộ Kinh Tâm ta là Minh Tuệ – Chương 43

  1. Thank nang! Dung buon ngen nang, moi nguoi moi suy nghi va cach thuong thuc khac nhau ma. Co len nhe! Iu nang luon ung ho nang.

  2. ui vui qua t la nguoi giat tem. haizz ban dung buon moi nguoi co 1 giong van, ko ai co the chieu y duoc tat ca moi nguoi duoc. t thay giong van cua ban fu hop vx t lam. Mong ban mau chog lay lai tinh than cho ra nhung san pham moi

  3. Theo quan điểm của mình thì mình thấy truyện này bạn edit rất dc, dù là văn phong của nàng đơn giản, nhưng ta lại thấy thích vì vậy mà nàng đừng bùn, mỗi người có 1 ý kiến riêng. Có thể bạn đó ko thích cách edit của nàng nhưng vẫn có nhiều người thích mà!!!!

  4. Theo y kien chu quan cua minh thi ban chu nha edit rat kha, nhat la may doan mieu ta noi tam cua Minh Hue vay vung khong dam yeu han vi biet truoc tuong lai, doc xong may chapter do lam minh rat cam dong.
    Con viec edit troi chay hay khong (khong noi den hay/do gi nha), thi tuy theo cam nhan chu quan cua moi nguoi thoi, ban chu nha khong can de tam qua dau. Neu co doan van nao can chinh sua cho hay hon nua thi minh tin la nguoi doc se tu van va thong bao cho ban sua lai, cho nen cu yen tam ma edit tiep nha, doc gia dang cho doi phan ket thuc do ^_^
    Chuc chu nha luon vui, tre, khoe!

  5. Ta thay van nang edit doc duoc ma, tuy khong dam noi la hay nhung nang edit don gian de hieu, nang co gang lam cho cau van hay hon la duoc roi, phai vuot qua moi tinh huong…. :]]]]]
    ………..

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s