Đông Phương Thần Long – Chương 9.3


Chương 9.3

Edit: Vân Nhi

 

6880ac95jw1dpjcpsnvf9j

 

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

st1\:*{behavior:url(#ieooui) }

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

“ Không cần biết là nàng đang suy nghĩ cái gì, ta không thích biểu tình trên mặt nàng!”

Đông Phương Tình mất hứng nhìn nàng chằm chằm “ không cho phép nàng nghĩ muốn rời khỏi ta!”

Vân Thủy Tâm nhẹ nhàng mở to mắt, đôi tay chần chờ phủ lên khuôn mặt của hắn.

“ Mặc Nghiễn ca ca, chàng thật là lợi hại, thật giống như ta có đuổi theo như thế nào đi nữa cũng không đuổi kịp chàng!” sâu kín trong mắt nàng giống như ẩn chứa ngàn vạn tâm sự.

“ Nàng không cần phải đuổi theo, bởi vì ta luôn ở bên cạnh nàng!” hắn cầm tay của nàng, áp vào mặt mình, giọng nói dịu dàng thở dài nói: “ Vân Nhi, trong đầu nhỏ của nàng tại sao lại có nhiều suy nghĩ lung tung như vậy? Thân phận, vẻ bề ngoài, địa vị thật sự quan trọng tới như vậy sao?”

Rất quan trọng. Bởi vì… nàng không có gì cả.

Hắn có thể không quan tâm, nhưng mà nàng không thể. Bởi vì… nàng không có dũng khí đứng ở trước mặt rất nhiều người, làm ra vẻ mình không có khiếm khuyết gì ngẩng cao đầu ưỡn ngực.

Nhưng mà những thứ này hắn không hề coi là quan trọng. Hắn biết băn khoăn của nàng, lại không thể hiểu, cho nên cái gì nàng cũng không thể nói.

“ Vậy trong mắt chàng cái gì mới quan trọng?” nàng cố gắng nhẹ nhàng buông lỏng vẻ mặt nói.

“ Nàng!” hắn cúi đầu xuống, nhìn thẳng vào nàng “ Chỉ có nàng mới quan trọng, nàng là vợ của ta, là nữ nhân duy nhất ta yêu!”

Tim nàng run lên!

“ Nhưng mà ta biến dạng rồi, lại không dịu dàng, không đáng yêu, cũng không phải Vân Thủy Tâm ngây thơ không biết buồn khi xưa, làm sao chàng còn có thể…”

“ Yêu ta như vậy?” nàng rất rõ ràng mình đã thay đổi, có lúc nàng nghĩ tới mình trước kia nàng đều cảm thấy sợ hãi, tại sao trước kia nàng lại có thể được hạnh phúc vui vẻ tới như vậy?

“ là ta không thể bảo vệ nàng thật tốt, mới làm hại nàng chịu khổ! Nàng chịu khổ, ta chỉ biết đau lòng nàng, làm sao có thể không yêu nàng?” hắn cười khẽ, yêu thương nói.

“ Vậy còn nàng? Ta cũng đã thay đổi. Đối với kẻ thù, ta ra tay ngoan độc. Đối với việc đời, ta đối đãi lạnh lùng. Có thể trầm ổn xử sự là bởi vì ta không quan tâm. Ta trở nên vô tình, cũng không còn là Mặc Nghiễn ca ca đơn giản của nàng trước kia, nàng còn có thể yêu ta sao?”

Hắn của bây giờ hoàn toàn là người giang hồ. Nếu như cần thiết hắn có thể giết người không chớp mắt, có lẽ tàn nhẫn còn hơn một đao phủ!!!

“ Trong lòng ta, chàng vĩnh viễn là Mặc Nghiễn ca ca của ta!” nàng khàn khàn nói “ Cũng là … nam nhân duy nhất ta yêu!”

“ Như vậy đủ rồi!” hắn cúi đầu hôn lên môi nàng, nàng nhắm mắt lại, khẽ thở dài sau đó thuận theo tiếp nhận nụ hôn của hắn.

Đông Phương Tình hôn rất dịu dàng, nhưng không có hôn sâu, một lát sau hắn ngẩng mặt lên mang theo một nụ cười thỏa mãn.

“ Vân Nhi, đây là lần đầu tiên từ khi chúng ta gặp lại nàng ngoan ngoãn ở trong lòng ta như vậy!” một chút cũng không kháng cự sự thân mật của hắn.

Nàng thẹn thùng cúi mặt xuống.

“ Mặc Nghiễn ca ca,nếu như chúng ta không gặp những chuyện như vậy, thuận lợi thành vợ thành chồng, thì bây giờ chúng ta sẽ ra sao?”

“ Ừ…Sẽ có mấy đứa con, ta vội vàng lo công việc sổ sách, xử lý công việc trong trang, còn nàng… thì thay ta sanh con, nuôi con, thuận tiện gây sự!” hắn suy nghĩ một chút xong trả lời.

“ Gây sự?” Dầu gì nàng cũng là trang chủ phu nhân, cũng sẽ lớn lên, sẽ không phải luôn vĩnh viễn là một tiểu cô nương nha! Hắn thật không có lòng tin với sự trưởng thành của nàng nha!!!

“ Bởi vì ta tình nguyện nàng vĩnh viễn gây sự, sẽ làm nũng, sẽ tìm chuyện cho ta giải quyết, để cho ta mỗi ngày đều vui vẻ cười thật tươi!” hắn thương tiếc nhìn nàng, một chút cũng không hy vọng nàng hiểu được những chuyện bi thương này. Tất cả là vì Kha Độ Phi!!! Lúc này Đông Phương Tình lại suy nghĩ chỉ để cho Kha Độ Phi chịu sự xử lý của pháp luật có phải là quá tiện nghi cho hắn không?

“Mặc Nghiễn ca ca!” Nàng tiến sát vào trong ngực hắn, lại muốn khóc.

“Vân nhi, không cần nghĩ rời khỏi ta được không?” Hắn ôm nàng, lần nữa yêu cầu nàng.

“ Mặc Nghiễn ca ca, nếu như mà chúng ta là vợ chồng, vậy đêm tân hôn chúng ta đã muộn mười năm, chàng có thể bây giờ đền bù cho ta không?” nàng không trả lời vấn đề của hắn, mà ngược lại áp mặt vào ngực hắn, hỏi vấn đề khác.

“ Nghe giọng nói của nàng thì giống như là ta nợ nàng!” Đông Phương Tình dở khóc dở cười nói. Nhưng mà không thể phủ nhận nghĩ tới đêm tân hôn của bọn họ, hắn cũng chỉ là một nam nhân bình thường, hắn có thể cự tuyệt mỹ nữ tuyệt thế, nhưng duy nhất không thể kháng cự chính là nữ nhân hắn yêu thương!

“ Là chàng thiếu ta nha!” nàng đương nhiên nói.

“ Vân Nhi, là nàng đang nghiêm túc hay chỉ là muốn khảo nghiệm sự tự chủ của ta?” hắn rất nghiêm túc hỏi.

“ Vậy còn chàng? Chàng thật sự là nguyện ý coi ta là vợ chàng, hay chẳng qua chỉ là muốn an ủi ta?” nàng đè xuống e lệ, lấy giống điệu nghiêm túc giống hắn hỏi lại hắn.

“ nàng vẫn là thê tử của ta, tuyệt đối không bao giờ thay đổi!” hắn cau mày, lời này hắn đã nói rất nhiều lần rồi, đừng có nói với hắn là nàng vẫn không tin hắn nha!!!

“Vậy. . . . . . Chàng còn chờ cái gì?” Nàng thẹn thùng cúi đầu tránh ánh mắt hắn, bắt đầu nói lảng sang chuyện khác “ Trừ phi… chàng là không muốn…”

“ Không cho nói tiếp!” hắn nhanh chóng che lại miệng nàng, không cho phép nàng nói nữa.

Nàng dịu dàng ôm lấy cổ hắn.

“ Mặc Nghiễn ca ca, chú rể phải ôm tân nương vào phòng!” nàng nói.

“ Có loại tập tục này nữa sao?” hắn vừa hỏi vừa ôm nàng lên.

Nàng thật sự là quá gầy, hắn không hài lòng thầm nghĩ. Chờ sau khi hồi cung nhất định phải nhờ Thiên Cừu kê đơn thuốc,giúp nàng bồi bổ nhiều một chút.

“ Không biết, ta chỉ muốn chàng ôm ta!” nàng nhíu nhíu mũi nói “ Mặc Nghiễn ca ca?”

“ Ừ?”

“ Thân thể của ta… sẽ không đẹp mắt!” giọng nói nàng càng lúc càng thấp. Nàng muốn làm thê tử của hắn, đột nhiên thật sự rất muốn.

Khi hắn đảm bảo hắn chỉ yêu mình nàng, nàng thật sự rất muốn được một lần làm thê tử thật sự của hắn.

“ Chờ ta kiểm tra xong rồi sẽ nói, được không?” hắn khẽ cười, cất bước đi vào trong phòng!”

Hắn đương nhiên biết nàng đang nói cái gì. Khi hắn giúp nàng trị thương, hắn đã nhìn qua vết thương trên người nàng, hắn cũng nghĩ còn có nhiều hơn, nhưng lúc ấy hắn chỉ cố thay nàng trị thương, cũng không có kiểm tra kỹ hơn.

Vào phòng, đi về phía giường, ngọn đèn trên bàn lóe lên! Hắn đặt nàng lên giường, trên cao nhìn xuống nàng, ánh mắt chăm chú thâm tình.

“ Tắt đèn đi, được không?” nàng thì thầm. không biết là thẹn thùng, hay là khẩn trương mà thân thể của nàng bắt đầu nóng lên.

“ Không!” hắn khẽ cười lắc đầu, bỏ rèm che xuống, che bớt ánh đèn, nhưng ánh sáng vẫn đủ để hắn nhìn rõ nàng.

Nàng ảo nảo liếc hắn một cái, rủ mắt xuống không thèm nhìn hắn nữa.

Đông Phương Tình dịu dàng nằm ở bên nàng, ngón tay thon dài nhẹ nhàng mơn trớn mặt nàng, từ từ đi xuống eo lưng nàng, bắt đầu cởi đai lưng của nàng.

“ Vân Nhi!” Tay cởi y phục của nàng, nhưng ánh mắt của hắn vẫn nhìn nàng, một cái cũng không hề chớp mắt “ Không cần nghĩ tới chỉ cần một đêm vợ chồng với ta, sau tối nay liền bắt đầu chuẩn bị chạy trốn ta! Ta không cho phép, nàng có nghe rõ không?”

Nàng cong môi lên, liếc hắn một cái.

Nàng thật sự có loại ý nghĩ này, nghĩ muốn có một đêm thật sự  chân chính làm vợ hắn, để khi phải rời đi nàng sẽ không phải hối tiếc, vậy mà hắn lại nhìn thấu nàng.

“ Vợ chồng nên là chuyện cả đời!” hắn cúi đầu hôn nàng, vừa hôn vừa cởi mở quần áo trên người nàng “ năm đó bái đường, chính là một đời một kiếp, không xa không rời, ta chỉ nhận định một thê tử, chính là Vân Thủy Tâm. Nếu như nàng không chịu theo ta cả đời, như vậy thì ta sẽ liền cô độc cả đời!”

“ Mặc Nghiễn ca ca…” nàng rung động khẽ ôm hắn, nàng không hề phản đối nụ hôn của hắn nữa, dựa vào bản năng và sự hướng dẫn của hắn, nàng bắt đầu đáp trả hắn.

Nàng chưa từng hoài nghi tình yêu của hắn với nàng,nàng rất muốn đáp ứng hắn, hai người sẽ không bao giờ tách ra, nhưng mỗi lần nghĩ tới khuôn mặt của mình, nàng không có cách nào quyết định.

Thương yêu hắn, thì phải cho hắn thứ tốt nhất. Nàng không dám chiếm cứ tình yêu của hắn không buông ra, làm cho hắn mất đi cơ hội tìm được một cô gái tốt đẹp hơn.

“ Vân Nhi, không cần rời xa ta…” cởi ra quần áo của mình, vẻ tinh tráng của hắn nổi bật trên sự yếu mềm của nàng.

“ Mặc Nghiễn ca ca…” Cuối cùng, nàng vẫn không có cam kết.

Nàng khóc, ở trong tình yêu nồng đậm, ở trong lòng hắn, nàng không cần lo lắng cho tương lai…

3 thoughts on “Đông Phương Thần Long – Chương 9.3

  1. chac tai thay minh xau xi ko dep nen muon roi khoi de nguoi minh yeu tim mot nguoi dep hon do . ^^ tk ban nha. tuyet cu meo hjhj

  2. Pingback: Đông Phương Thần Long | Vân Uyển Cư

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s