Đông Phương Thần Long – Chương 8.2


Chương 8.2

Edit: Vân Nhi

1317373326534304153_574_574

 

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Đầu tiên là hắn cau mày, sau đó nghĩ thông suốt được ý của nàng, không nhịn được bật cười.

“ Không! Chúng ta không đi Ngô sơn trại!” hắn nói tiếp “ Chuyện của Ngô Sơn trại tự nhiên sẽ có quan phủ xử lý, chúng ta chẳng qua là tiểu dân chúng bình thường đợi một bên nhìn kết quả là được!” nếu như hắn đoán không sai, chậm nhất là sáng sớm ngày mai quan phủ sẽ thông báo tin tức  tốt đã đại phá Ngô Sơn trại.

“Quan phủ?” Nàng hoài nghi hỏi.

“Đúng!” hắn gật đầu đáp.

Cái bộ dáng tự tin kia, làm cho nàng trực tiếp nghĩ tới…

“ Chàng lợi dụng quan phủ đối phó với Ngô sơn trại?”

“ Không có!” hắn làm ra vẻ trong sạch “ Người của Ngô sơn trại muốn cướp quan ngân, quan phủ đương nhiên phải phái binh dẹp yên Ngô Sơn trại, chuyện này rất bình thường!”

“ Chàng khiến quan phủ đi diệt Ngô sơn trại, còn Kha gia bảo thì sao?”

“ Kha Gia bảo dĩ nhiên sẽ có kết quả tương tự!” Kha Gia bảo mặc dù làm ra vẻ buôn bán đàng hoàng, nhưng có trời mới biết có bao nhiêu người giống như ba huynh đệ ở Nam sơn vì không có tiền không có thế mà bị Kha Gia bảo chiếm mất chuyện buôn bán, ác giả ác báo đó chính là chuyện kinh thiên địa nghĩa!!!

Nghe giọng nói của hắn, nàng biết hắn đã có tính toán riêng. Vân Thủy Tâm chỉ quan tâm một chuyện…

“ Chàng sẽ thu hồi Mặc Nghiễn đao sao?”

“ Sẽ!”

“ Như vậy, đem mạng của Kha Độ Phi để lại cho ta!” Nàng yêu cầu.

“ Không được!” hắn không cần nghĩ liền cự tuyệt “ Vân Nhi, ta biết rõ nàng muốn trả thù cho cha mẹ, nhưng là chuyện giết người không hợp với nàng!”

“ ta nhất định phải giết chết hắn!” đôi tay nàng nắm thành quyền, lời nói thốt ra lạnh như băng.

“ Không được!” hắn bao bọc đôi tay nàng, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng.

“ Kha Độ Phi thiếu ta quá nhiều, ta phải là người giết chết hắn. chuyện nàng nên suy nghĩ chính là chuyên tâm chữa khỏi độc trong người nàng!”

“Ta rất khỏe.” Nàng quay lưng lại.

Đông Phương Tình từ sau lưng vòng tay ôm nàng, cằm dựa vào vai nàng nói:

“ Khi giúp nàng chữa thương, đại phu đã chẩn đoán ra trong cơ thể nàng đang mang độc, nhưng đại phu không biết đó là độc gì. Vân Nhi, nói cho ta biết, tại sao trong người nàng lại có độc?”

Nàng rung động cả người, hít sâu một cái, cúi mặt không nói.

Đông Phương Tình lập tức mạnh mẽ kéo lấy nàng quay lại, kéo khăn che mặt của nàng xuống, chuyên chú nhìn nàng:

“ Vân Nhi, về chuyện học độc có phải nàng đang giấu diếm ta chuyện gì?”

“Không có gì.” Nàng lắc đầu một cái.

“Vân nhi, nàng biết không? Nếu như nàng có chuyện, ta sẽ đi cùng nàng.”

Đông Phương Tình nhàn nhạt nói. Hắn sẽ không ép nàng nói thật, nhưng mà hắn muốn nàng hiểu mạng của nàng cũng là mạng của hắn.

“ KHông cần làm chuyện điên rồ!” nàng nhanh chóng nói “ Chàng là huyết mạch duy nhất của Diệp gia, không thể xảy ra chuyện được!”

“ Vậy thì nàng cũng không thể có chuyện, nàng bình an thì ta nhất định sẽ bình an!”

Hắn nháy mắt, ôn nhu cười hỏi “ Có muốn nói thật với ta hay chưa?”

Nàng nhìn hắn chằm chằm.

“ Chàng đang uy hiếp ta, một chút cũng không giống như Mặc Nghiễn ca ca của ta!” nàng thốt lên.

Hắn cười to.

“ Còn nàng lại quá quật cường, cũng không giống Vân Nhi nhu nhược thành thật của ta. Nhưng mà bất kể bộ dạng bây giờ của nàng như thế nào đều vẫn là Vân Nhi của ta!”

Hắn đợi nàng, vẫn luôn dịu dàng như vậy, ngàn vạn nhu  tình cũng chỉ vì nàng. Vân Nhi không biết quyết tâm nhất định phải rời đi của nàng bây giờ lại còn được bao nhiêu? Nàng yêu thương hắn, nàng có thể kiên trì được bao lâu???

“ Ta không biết là loại độc gì!” nàng chợt mở miệng, thanh âm nhẹ nhàng “ Cái người đã cứu ta kia là một cao thủ dụng độc, hắn đáp ứng dạy ta dùng độc nhưng điều kiện duy nhất chính là ta phải thay hắn thử độc. hắn thả trên người ta một loại độc, loại độc này sẽ không lập tức phát tán, nhưng mà ở trong thân thể càng lâu thì độc tính càng mạnh!”

“Thuốc giải đâu?” Hắn lập tức hỏi.

“Không có thuốc giải.” Nàng lắc đầu một cái. “ Hắn đã phá hủy toàn bộ. hắn nói hắn không phải sư phụ của ta, trừ phi bản lãnh dụng độc của ta có thể đạt tới tiêu chuẩn của hắn, nếu không không thể gọi hắn là sư phụ. Mà cái tiêu chuẩn đó chính là biết độc trên người ta là độc gì!”

“ Hắn là ai?”

“ ta không biết!” nàng lại lắc đầu “ bởi vì ta không đạt được tiêu chuẩn của hắn nên hắn không chịu nói cho ta biết tên của hắn!”

“ Vậy hắn đang ở đâu?” chỉ cần có thể tìm được người, thì nhất định có thể tìm được thuốc giải.

“ Hắn đi rồi! hắn nói hắn đã dạy ta dùng độc, về phần ta có thể luyện tới trình độ gì thì phải trông vào tư chất của ta. Ta hiểu rõ, hắn sẽ không trở về nữa!” nàng tạm ngừng “ thật ra thì có thể giải độc hay không cũng không quan trọng, quan trọng nhất là ta phải báo được thù cho cha mẹ!”

“ Cho nên nàng muốn ta đem mạng của Kha Độ Phi để lại cho nàng!”  là vì báo thù, cũng là vì nàng hả giận. Nàng căn bản đã không quan tâm tới sống chết, nếu như cần đồng quy vu tận cũng không sao, chỉ cần giết được Kha Độ Phi nàng không quan tâm mình phải trả giá cao thế nào.

Tại sao nàng lại có thể khinh thường tính mạng của mình như vậy?

Cái mạng già của Kha Độ Phi làm sao có thể so với tính mạng của nàng???

“ Không cho!” hắn nặng nề nói, ôm chặt lấy nàng “ ta không cho nàng giết người, thù của Diệp gia ta nhất định sẽ báo, mà mạng của nàng ta nhất định cũng phải cứu!”

“Mặc Nghiễn ca ca…”

Hắn vừa bỏ một viên thuốc vào trong miệng nàng, vừa hưởng thụ tiếng gọi mà đã lâu nàng đã không gọi “ Gọi thêm mấy lần nữa đi!” tiếng gọi này hắn đã đợi quá lâu.

“ Chàng cho ta ăn cái gì?” không để ý tới lời hắn nói, nàng nuốt xong rồi hỏi.

“ Thuốc giải độc đặc chế của Nam Thiên Cừu, hắn là đường chủ Chu Tước đường, ngoại trừ cung chủ thì hắn chính là đại phu và cao thủ dụng độc cao minh nhất Vân Lưu Cung! Viên thuốc này tuy không thể giải độc cho nàng, nhưng nhất định sẽ có thể khiến cho độc tính khuếch tán chậm hơn, đợi khi tìm được Thiên Cừu thì hắn sẽ có thể biết được độc của nàng là gì và giải độc cho nàng!”  Đông Phương Tình một chút cũng không lo lắng không giải được độc của nàng, cho dù phải giành người với Diêm Vương thì hắn cũng sẽ giành đoạt nàng trở lại.

Nàng sâu kín ngó hắn một cái.

“ Chàng chính là không chịu cho ta tự tay giết Kha Độ Phi, có đúng hay không?”

“ hai tay nàng chưa từng nhiễm qua máu, vậy thì không nên nhiễm! Giết người sẽ không làm cho nàng dễ chịu hơn!” hắn cúi đầu, cầm lấy đôi tay nàng.

“ Làm sao chàng biết ta chưa từng dùng độc giết người qua?”

“ nếu như nàng có thói quen giết người, trên người mang độc dược sẽ không chỉ có thuốc mê! Mà buổi tối hôm đó ở Kha Gia bảo, nàng cho dù không chạy thoát khỏi đuổi giết nhưng cũng không hạ tay nặng với bọn hộ vệ!” đây chính là sự thật.

“ Tại sao ta cảm thấy giống như chuyện gì của ta cũng không thể gạt được chàng?” nàng giận dỗi nói.

“ Bởi vì ta quan tâm nàng, cũng bởi vì nàng tin tưởng ta!” hắn nâng cao mặt của nàng, nghiêng đầu hôn lên môi nàng.

Vân Nhi run rẩy, nước mắt lại thấm ướt hốc mắt.

Không phải mọi người đàn ông đều có thể hôn một cô gái diện mạo xấu xí, cho dù đó là nữ nhân hắn yêu thương cũng vậy! Vậy mà hắn lại hôn nàng, mỗi một lần hôn đề là một loại đoạt lấy thật sâu, không chút khách khí cướp lấy, cũng là một loại không chút cất giữ bỏ ra!!!

“ Ta hôn nàng, không phải là muốn làm cho nàng khóc!” hắn phát hiện ra nước mắt của nàng, cười thật nhỏ nói, lại hôn khô nước mắt của nàng.

“ Mặc Nghiễn ca ca…” nàng nghẹn ngào kêu, nhịn không được áp đầu vào ngực hắn.

Mỗi lần nàng nghĩ muốn kéo dài khoảng cách của bọn họ thì hắn lại sử dụng mọi phương pháp để kéo lại, hơn nữa trong lúc nàng không để ý lại lần nữa khuất phục tình cảm của nàng, khiến cho nàng tự động nép vào lòng hắn.

Mặc Nghiễn ca ca của nàng, hiểu nàng rõ nhất, lại quá thông minh… nàng còn có thể kháng cự được hắn bao lâu???

3 thoughts on “Đông Phương Thần Long – Chương 8.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s