Đông Phương Thần Long – Chương 7.3


Chương 7.3

Edit: Vân Nhi

2011041909572637

Kha Độ Phi mặt không thay đổi nghe thủ hạ báo cáo với hắn.

Không thể nào tất cả ngành nghề hắn kinh doanh đồng loạt xuất hiện nguy cơ. Quán rượu không có khách, tiệm thuốc gây chết người bị kiện lên quan, đơn đặt hàng của mã trường bị hủy, đơn đặt hàng dự tính cũng mất, cuối cùng ngay cả công việc hộ tiêu cũng rơi xuống, đây là có chuyện gì xảy ra???

Nhưng mà Kha Độ Phi chỉ có kinh ngạc, không có sợ hãi. Hắn là giang hồ lão luyện, không có chuyện gì hắn không giải quyết được,  ở trên giang hồ, Kha Gia Bảo tuy không tính là lớn, nhưng ở Sơn Đông tuyệt đối là tiếng tăm lừng lẫy.

“ Những chuyện này xảy ra từ lúc nào?”

“ thưa bảo chủ, những chuyện này bắt đầu không rõ ràng, đến khi chúng ta phát hiện ra thì đã ảnh hưởng tới một nửa thu nhập của chúng ta, mặc dù chúng ta lập tức đối phó nhưng bất kể chúng ta làm gì, thì sự hao tổn càng lúc càng nghiêm trọng, cố gắng hơn mười ngày nhưng thật sự không có hiệu quả, chúng tôi không làm gì khác hơn là tới bẩm báo cho bảo chủ!” tất cả quản sự cúi đầu thật thấp, không ai dám nhìn thẳng vào mặt bảo chủ.

Nói cách khác, hắn phí hết tâm tư gần mười năm thành lập sự nghiệp, chỉ trong vòng mười ngày liền bị người ta ép tới tuyệt lộ???

Kha Độ Phi giận tới sắc mặt tái xanh.

“ Là ai giở trò quỷ?” rốt cục là ai dám ở Sơn Đông cùng hắn tranh đấu?

Quản sự phía dưới không ai có thể trả lời, bởi vì bọn họ cũng không có biết nha!!!

Thật là một đám vô dụng! Kha Độ Phi lập tức nghĩ tới, mật thất bị xâm nhập, cộng thêm việc buôn bán gặp nguy cơ, thật là quá mức trùng hợp rồi!!! nhưng mà chỉ một nữ nhân mà có thể khiến cho sự nghiệp của Kha Độ Phi thành ra như vậy sao???

“ Bắt đầu từ bây giờ, tất cả cửa hàng chỉ chừa lại vài người quản lý, những người khác toàn lực đi thăm dò xem đến tột cùng là ai muốn đấu với Kha Gia Bảo chúng ta, vừa có tin tức thì lập tức báo cho ta biết!”

“ Vâng!” Tất cả quản sự cửa hàng vội vàng gật đầu, tranh thủ trước tiên đi ra ngoài.

Kha Vô Song vừa đi tới cửa, đã nhìn thấy mấy tên quản sự chạy ra, ngay cả nói chuyện cũng không dám lập tức rời khỏi Kha Gia Bảo, vừa nghĩ cũng biết nhất định là cha lên cơn giận, mới có thể hù dọa những người này sợ chết khiếp như vậy!!!

“ Cha!” nàng ta đi vào thư phòng, quả nhiên là thấy cha mình mặt mày xanh mét đang ngồi đó.

“ Vô Song, con tới vừa đúng lúc!” Kha Độ Phi phất tay gọi nàng tới gần.

“Cha, đã xảy ra chuyện gì sao?” Kha Vô Song đến gần, kể từ khi mật thất bị xông vào, mọi chuyện ở trong Kha Gia Bảo cơ hồ đều không có thuận lợi.

“ Vô Song, cha muốn con đi tới Ngô Sơn trại ở vài ngày!”

“Ngô Sơn trại? Tại sao?” Kha Vô Song biết trại chủ Ngô sơn trại rất nghe lời cha, nhưng tại sao nàng không thể ở lại Kha Gia Bảo mà lại phải đi tới Ngô sơn trại?

Tình huống đột nhiên xuất hiện, khiến Kha Độ Phi không thể không đề phòng trước.

“ gần đây việc buôn bán của chúng ta gặp vấn đề, cha hoài nghi là có người muốn đối đầu với Kha Gia Bảo, vì để tránh cho con bị tổn thương thì cha nghĩ con nên đi tới Ngô sơn trại là an toàn nhất!”

“ Không cần!” Kha Vô Song lên tiếng cự tuyệt “ Cha có khó khăn, con sẽ không ngay lúc này rời khỏi Kha Gia bảo!”

“Song nhi. . . . . .”

“ ai dám cùng Kha Gia Bảo đối đầu, chính là kẻ địch của con, con tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ ai khi dễ cha!” Kha Vô Song mạnh mẽ nói.

“ Vô Song, con còn nhỏ không hiểu được giang hồ hiểm ác, con là con gái duy nhất của cha, cha không muốn con bị bất kỳ tổn thương gì!”

“ Con đã trưởng thành rồi, có thể bảo vệ mình, cha không cần lo lắng cho con!”  Kha Vô Song lại mềm mại nói “ cha, Kha Gia Bảo có chuyện, con là con gái duy nhất của cha sao có thể một mình trốn trước? nếu có người nghĩ muốn lấn lên trên đầu chúng ta con gái tuyệt đối sẽ không làm cho họ có kết cục tốt!”

“ Con nha, nếu như thực sự có thể bảo vệ tốt chính mình thì tốt rồi!” Kha Độ Phi cũng không quên chuyện trước đây xảy ra ở Nam Sơn, đúng rồi…. nói tới đây hắn liền nghĩ tới… “ Cái vị Đông Phương công tử đã cứu con đâu rồi? tại sao cha mới ra ngoài một chuyến về liền không thấy người?” thật sự là quá bận rộn, trong bảo lại liên tiếp xảy ra chuyện nên hắn nhất thời quên mất người này.

“Hắn đã sớm đi rồi!.” Nói đến hắn, nàng liền tức giận.

“Đi? Tại sao?” Nếu như hắn nhớ không sai, con gái của hắn rất để ý nam nhân kia nha.

Kha Vô Song tức giận nói: “ Cha biết không? Hắn vì cái ả xấu xí đó mà tranh chấp với con, con chỉ là dạy dỗ người làm trong bảo thế nhưng hắn làm như con làm sai chuyện gì không bằng, đối với con sắc mặt không tốt, còn che chở ả xấu xí đó, trong mắt hắn giá trị của con còn không bằng một ả người làm xấu xí nữa!!!”

Đông Phương Tình cùng ả xấu xí?

“ Ý của con là Đông Phương Tình che chở cho cô gái muốn lẻn vào mật thất?” Hắn muốn xác nhận lại.

“ Chính là nàng ta!” vừa nghĩ tới Đông Phương Tình che chở cho ả ta, Kha Vô Song liền không nhịn được lửa giận.

Kha Độ Phi đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Người bình thường tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ che chở cho nô bộc của nhà người khác! Huống chi tên nô bộc kia cũng không phải là mỹ nữ xinh đẹp, Đông Phương Tình không có lý do gì mà đắc tội với Vô Song, bọn họ nhất định là người quen cũ.

Người quen cũ? !

Vân nương che giấu thân phận đến Kha Gia Bảo làm tạp dịch, mục đích chính là Mặc Nghiễn đao, nếu như Đông Phương Tình quen biết nàng ta thì như vậy bọn họ đã âm mưu mà đến!

Bọn họ đến tột cùng là người nào? Người của Diệp gia trang mười năm trước đã chết hết, bọn họ là vì báo thù cho Diệp gia mà tới sao???

Không thể nào, chuyện mười năm trước không có sơ hở gì cả, hắn không lưu lại một người nào sống sót, hơn nữa năm năm trước hắn lấy thân phận bằng hữu của Diệp trang chủ giết chết một đám người, nói là báo thù cho Diệp gia, kỳ thực là để cho hắn danh chính ngôn thuận sở hữu Mặc Nghiễn đao, nếu như hai người họ là bằng hữu của Diệp gia thì sẽ phải trước tiên lấy lễ bái phỏng Kha Gia  Bảo.

Trừ phi. . . . . . hai người rơi xuống vực mười năm trước không có chết!

Nhưng mà… có thể sao? đó là vực sâu không thấy đáy, bình thường ngã xuống không thể nào không chết, hơn nữa Vân Thủy Tâm là một cô gái yếu đuối trói gà không chặt, không thể từ trên cao như vậy rơi xuống mà không có chuyện gì!!!

Mà Diệp Mặc Nghiễn khi rơi xuống đã bị thương, nhưng… Diệp Mặc Nghiễn, Đông Phương Tình… Diệp Mặc Nghiễn, Đông Phương Tình… Kha Độ Phi càng nghĩ càng thấy dung mạo của hai người này rất giống nhau.

“ Cha, người đang suy nghĩ gì vậy?” thế nào mà ngẩn người lâu vậy.

“ Kha Siêu” Kha Độ Phi lên tiếng gọi “ Ngươi lập tức mang tiểu thư tới Ngô sơn trại ở mấy ngày, không có mệnh lệnh của ta không được trở lại đây!”

“Thuộc hạ tuân lệnh.” Nhiệm vụ lớn nhất ở Kha Gia Bảo của Kha Siêu là theo sát bảo vệ Kha Vô Song.

“ Con không cần…” Kha Vô Song vừa lên tiếng phản đối liền bị Kha Độ Phi ngắt lời.

“ Song Nhi, nghe cha nói đi! Chuyện ở Kha Gia Bảo cha sẽ xử lý, con cứ đi tới Ngô sơn trại ở tạm, đừng làm cho lúc cha bận rộn còn phải lo lắng cho con!” hắn nhẹ nhàng nói.

“ Vâng ạ!” Kha Vô Song không cam nguyện trả lời. một khi cha đã quyết định thì tất là mọi thứ đã định, có nói gì cũng vô dụng rồi.

“ Kha Siêu, ngươi nhớ không cần biết như thế nào cũng phải bảo vệ thật tốt tiểu thư, lấy việc chăm sóc nàng là ưu tiên hàng đầu!” Kha Độ Phi giao phó.

“Thuộc hạ hiểu.” Kha Siêu vội vàng trả lời.

Dàn xếp cho con gái xong, Kha Độ Phi lại tiếp tục suy nghĩ.

Đông Phương Tình, nếu như ngươi là Diệp Mặc Nghiễn, vậy bước kế tiếp ngươi sẽ làm thế nào? Giết chết ta? Hay là đoạt lại Mặc Nghiễn đao trước?

3 thoughts on “Đông Phương Thần Long – Chương 7.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s