Đông Phương Thần Long – Chương 7.2


Chương 7.2

Edit: Vân Nhi

6880ac95jw1dpjcpsnvf9j

 

Mặc Nghiễn đao ở trong kim khố của Diệp gia trang, cũng không có khó tìm.

Tìm được đao, Kha Độ Phi ra tay phóng hỏa, thiêu cháy cả tòa Diệp gia trang.

Sau đêm hôm đó, bọn họ đều cho rằng từ đó âm dương cách biệt, muốn gặp lại trừ khi xuống hoàng tuyền. Nhưng trong tình cảnh không xác định được đối phương sống hay chết, ai cũng không muốn buông tha cơ hội tìm kiếm đối phương, coi như chỉ có một tia hy vọng bọn họ cũng không muốn buông tha.

Nàng ở trong lòng hắn khóc một hồi lâu, thật vất vả mới dừng lại nước mắt.

Hắn không có cười nàng, không có oán giận, chẳng qua là sau khi nàng khóc xong hắn nâng mặt của nàng lên, giúp nàng lau đi nước mắt, động tác êm ái giống như ngày xưa.

Một trận khóc to gần như làm hao hết hơi sức của nàng, nàng không muốn cho hắn tiếp tục nhìn mặt của nàng, thế nhưng hắn một chút cũng không ngại, ánh mắt hắn nhìn nàng thủy chung không có chán ghét và né tránh, chỉ có thương tiếc càng lúc càng sâu.

“ Nói cho ta biết, sau khi ta rơi xuống núi nàng làm sao?” hắn nhẹ giọng hỏi.

“ Ta cũng nhảy núi thôi!” nàng thấp giọng trả lời, giọng nói lạnh nhạt không nghe ra vui giận.

“ Nhảy xuống núi?” hắn chấn động. hắn không thể không nghĩ tới kết quả này, nhưng chân chính nghe nàng nói vẫn làm hắn sửng sờ: “ ta muốn nàng nghĩ biện pháp sống tiếp, tại sao nàng có thể nhảy xuống núi?”

“ thay vì tham sống sợ chết, ta tình nguyện cùng với chàng rơi xuống vách đá, cho dù chết thì cũng được ở cùng nhau!” nàng lần đầu tiên chân chính nhìn thẳng vào mắt hắn, kiên quyết nói lên suy nghĩ của mình.

Lúc này hắn mới biết, lúc đó hắn để nàng lại đối với nàng cũng là một loại tổn thương.  Mặc dù nàng đơn thuần, nhưng rất cố chấp, không thể nào học người khác vì sinh tồn mà thỏa hiệp. giống như hắn thề chết bảo vệ nàng, một khi hắn gặp chuyện không may thì nàng cũng sẽ không sống một mình.

Thật vất vả mới bình tĩnh lại, hắn hít sâu một cái, tiếp tục hỏi: “ Sau đó thì sao?”

“ Có lẽ là may mắn, hoặc cũng là bất hạnh, ta không có rơi xuống dưới đáy vực, ngược lại bị những dây mây cuốn lấy. Ta không biết đã hôn mê bao lâu, khi tỉnh lại thì trên mặt, trên người tất cả đều là vết máu khô!”

“ Ta nắm lấy dây mây bò đi, khi ta có thể bò xuống tới mặt đất thì đã kiệt sức ngất đi. Sau đó, khi tỉnh lại thì ta phát hiện mình đã được cứu, nằm ở trong một gian nhà gỗ!” nàng lại rũ mắt xuống.

“ ta nhớ được thù của Diệp gia, cho nên ta không có tìm chết, cố gắng sống. Người ra tay cứu ta là một cao thủ dùng độc, ta biết mình không thể nào luyện được võ công, nên liền cầu xin hắn dạy ta dùng độc, để cho ta có khả năng tìm Kha Độ Phi trả thù!”

Học dùng độc? như vậy, độc tố tồn tại trong cơ thể nàng là do vậy?

“ ta học dùng độc xong, mới rời khỏi nơi đó đi tìm tung tích của chàng, đi tìm Kha Độ Phi trả thù!” khi đó, vết thương trên người nàng tuy không nghiêm trọng, nhưng lại có quá nhiều, nên nàng đã mất nhiều máu, điều dưỡng thời gian dài mới có thể tự do hoạt động, mà học dùng độc cũng mất của nàng nhiều năm thời gian.

“ Cho nên, nàng vào Kha Gia Bảo làm nô tỳ, chính là vì muốn lấy lại Mặc  Nghiễn đao, rồi tìm cơ hội ám sát Kha Độ Phi?” nhìn vào ánh mắt nàng, Đông Phương Tình dễ dàng hiểu được kế hoạch của nàng.

“Đúng” nàng gật đầu một cái.

So với chuyện nàng trải qua, hắn hiển nhiên là đã được trời xanh chiếu cố rất nhiều.

Ở nơi vực sâu không thấy đáy đó thật ra có một hồ nước lớn, bởi vì hắn bị đánh bay ra ngoài nên mới cách xa vách đá trực tiếp rơi xuống trong hồ nước, được Thanh Long đường chủ vô tình đi ngang qua cứu được mang về Vân Lưu Cung, trị thương, dạy võ, sau đó kế thừa vị trí đường chủ Thanh Long đường, nổi danh giang hồ.

Mà nàng lại…

“ Mặt của nàng là bị sao? tại sao không có trị hết?” vì khuôn mặt tràn đầy vết sẹo mà nàng không chịu nhận  hắn, tại sao ban đầu lại không có trị tốt?

“ Bị cây mây quẹt làm bị thương, nhưng cây mây lại chứa độc, nên không thể trị được!”

Nàng đột nhiên ngừng nói, thân thể run rẩy.

“Vân nhi?” Cho là nàng lạnh, hắn lập tức vòng tay quanh nàng, che chở nàng khỏi gió núi.

Vậy mà nàng vẫn im lặng run rẩy.

“ Vân Nhi, sao vậy?” hắn cúi đầu, phát hiện nàng lại khóc “ Vân Nhi?”

“ thật xin lỗi…” Nàng đau đớn lên tiếng xin lỗi.

Đông Phương Tình không hiểu, nhưng thấy nàng khóc liền chỉ muốn an ủi nàng.

“ Đừng khóc, Vân Nhi! Nàng không cần nói xin lỗi, nàng không có làm sai gì cả!”

“ là lỗi của ta!” nàng vòng tay quanh mình, không ngừng lắc đầu, nước mắt cuồn cuộn rơi, tâm tình lại lần nữa mất khống chế “ là ta, là ta làm hại! Kha Độ Phi nói hắn muốn giết chàng cũng là vì muốn lấy ta, bởi vì ta rất xinh đẹp, hắn muốn ta theo hắn! ta xinh đẹp thì có ích lợi gì? Vì nó mà mang tới họa diệt môn cho Diệp gia, ta không cần xinh đẹp, không cần… không cần!”

“ Ta hiểu mà, ta hiểu mà!” Đông Phương Tình lập tức ôm chặt lấy nàng an ủi “ Vân Nhi, đó không phải lỗi của nàng, nàng không cần phải tự trách mình!”

“ là ta, là lỗi của ta! Nếu như không có ta, sẽ không có hại chàng rơi xuống vực sâu, cha mẹ có lẽ cũng sẽ không chết, là ta…” thanh âm đau đớn tự trách của nàng chợt biến mất khi hắn cúi xuống hôn nàng.

Hắn. . . . . . Đang hôn nàng?

Nàng đầu tiên là sợ hãi, tiếp theo nghĩ tới khuôn mặt của mình liền lập tức quay đầu muốn tránh đi.

Nhưng Đông Phương Tình không để cho nàng tránh, hắn một tay ôm chặt hông nàng, một tay giữ sau đầu nàng, đôi môi ấm áp có lực khóa chặt môi nàng, đôi mắt đen chăm chú nhìn đôi mắt yếu ớt của nàng.

Khi nàng bị rung động, quên mất phản kháng thì hắn lập tức hôn sâu hơn, cái lưỡi ấm áp dò tìm vào trong môi nàng, không buông lỏng mút lấy, dụ dỗ cho tới khi hơi thở của nàng gấp rút rối roạn, thân thể run rẩy mềm đi trong lòng ngực hắn.

Cảm xúc đau đớn kích động dần dần bị sự kiên định của hắn làm dịu đi, nước mắt cũng dần ngừng lại, nàng lặng lẽ thuận theo hắn, bình tĩnh lại nhưng vẫn không nhịn được tự trách.

Đông Phương Tình nhẹ nhàng ngừng lại, đầu ngón tay khẽ vuốt ve đôi môi sưng đỏ của nàng.

“ Đó không phải là lỗi của nàng. Cho dù không có nàng, để lấy được Mặc Nghiễn đao thì Kha Độ Phi cũng sẽ giết hết toàn bộ người của Diệp gia!” hắn nhẹ giọng nói. “ mà Kha Độ Phi dám có ý với nàng, chính là hắn lại tìm được thêm một lý do để chết!” câu sau cùng vừa nói ra, cả người hắn tỏa ra cảm giác lãnh khốc khắc nghiệt.

“Nhưng là. . . . . .”

“Không có nhưng nhị gì hết.” Hắn điểm nhẹ môi của nàng, nhẹ nhàng nói: “ nàng không có sai, là ta mới nên nói xin lỗi nàng. Là ta không có khả năng bảo vệ nàng, mới khiến cho nàng chịu khổ sở nhiều như vậy!”

Cả người bị dây mây làm bị thương, bị thương sẽ đau, trị liệu cũng sẽ đau, mà nàng không chỉ đau ở trên thân thể, còn bị đau trong lòng, lại phải kiên cường học dùng độc… một năm đó, nàng cũng chỉ là một thiếu nữ không hiểu việc đời, lại phải chịu đựng nhiều như vậy làm sao không khổ sở???

“Không phải, không phải lỗi của chàng.” Nàng lắc đầu phủ nhận.

Hắn cảm khái cười một tiếng, cầm lấy con búp bê tân nương trong tay nàng, cất vào trong lồng ngực, đặt ở vị trí gần tim “ mười năm nay, mỗi lần ta nhớ nàng thì liền nhìn nó, nó cũng không rời đi thân thể của ta!”

Nàng cúi đầu, nàng cũng như vậy làm thành dây chuyền đeo, không rời khỏi con búp bê tân lang.

Đông Phương Tình giang hai cánh tay, ôm lấy nàng trong ngực, để cho mặt của nàng liền dựa vào tim của hắn.

“ Vân Nhi, đừng suy nghĩ muốn rời xa ta, ta muốn nàng vĩnh viễn ở lại bên cạnh ta!” hắn khàn khàn nói. Có thể ôm Vân Nhi như vậy, biết nàng còn sống, hắn mới cảm giác mình được đầy đủ, hắn ngày nhớ đêm mong, hi vọng bao nhiêu lâu. Bây giờ mộng đã thành hiện thực, hắn tuyệt đối không thể lại mất đi nàng.

Chần chờ thật lâu, nàng rốt cục cũng đưa tay ra, ôm hắn.

Hắn nhớ nàng mười năm, nàng lại không nhớ hắn sao? thời gian không làm tình cảm vơi đi, chỉ làm cho tình cảm trong lòng nàng càng tích càng sâu.

Nàng thực sự rất nhớ hắn. cũng như hắn đối với nàng, thời điểm lúc không tìm được hắn, nàng cũng cả ngày đêm van xin trời cao phù hộ hắn còn sống bình yên.

Nhưng mà… nàng không dám lên tiếng.

Trừ bỏ chuyện bộ dáng nàng bây giờ, còn có một chuyện nàng không dám nói cho hắn biết. Nàng đối với sinh mạng của mình một chút nắm chắc cũng không có, sao có thể cam kết gì với hắn!!!

2 thoughts on “Đông Phương Thần Long – Chương 7.2

  1. Minh cho truyen nay moi ngay. cam on ban nhe. Hom truoc nghe ban noi dang chan nan, dung nan ban nhe, van co nhieu nguoi ghe nha ban thuong xuyen do.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s