Đông Phương Thần Long – Chương 6.4


Chương 6.4

Edit: Vân Nhi

 

hình mới

 

Một lúc lâu sau, tiễn khách đã xong, chỉ còn lại những người thân thiết có giao tình tốt với Diệp trang chủ ở lại qua đêm.

Diệp Mặc Nghiễn cũng không có lập tức trở về phòng, bởi vì hắn nhìn ra phụ thân hôm nay rất cao hứng uống rất nhiều rượu, hắn phải an bày tốt những vị khách còn lại, đưa phụ thân về phòng ngủ xong thì mới có thể yên tâm trở về với Vân Nhi.

Đợi cho tất cả đều dàn xếp tốt thì đã là canh đầu nửa đêm.

Đêm khuya yên tĩnh, hắn “ mau chóng trở lại”, hắn đi suốt hai canh giờ, Vân Nhi có lẽ đã đợi tới ngủ thiếp đi. Nghĩ tới đây, Diệp Mặc Nghiễn liền tăng nhanh bước chân, khi đang sắp bước vào trong vườn thì khóe mắt hắn trông thấy trong vườn hoa có sự lay động.

Bước chân của hắn liền ngừng lại.

Hiện tại không có gió, không thể nào là bóng cây. Uống mấy ly rượu, hắn không hề say, tầm mắt không hề bị che khuất.

Hắn cảnh giác nhẹ nhàng bước chân, thận trọng lọt vào vườn hoa.

“ Mấy người đi tới phía trước, những người khác theo ta!”

Âm thanh trầm thấp vang lên, khiến cho Diệp Mặc Nghiễn chợt run lên.

Có người xâm nhập!

Nguy rồi, hiện tại người của Diệp gia đều đã ngủ, hơn nữa có hơn phân nữa đã say rượu, những người này chọn thời điểm này để xâm nhập không thể có chuyện gì tốt!

Đám người đó đã tản ra, hiện tại muốn đi đánh thức người khác thì cũng đã chậm, trong tòa nhà này hắn quan tâm nhất cũng chỉ có ba người: Vân Nhi và cha mẹ.

Diệp Mặc Nghiễn không nói lời nào liền hướng vào trong bước đi, vừa vào phòng thì thấy Vân Nhi đã thay một bộ trang phục bình thường nằm dựa vào cột giường lim dim.

“Vân nhi.” Hắn nhẹ lay động  nàng.

“ Mặc Nghiễn ca ca?” Nàng tỉnh táo mở mắt, vừa thấy hắn liền nở nụ cười,ôm lấy hắn “ huynh muộn quá nha!”

“ Thật xin lỗi!” hắn khẽ vuốt tóc nàng, trầm thấp nhẹ nhàng nói: “ Vân Nhi, nàng cẩn thận nghe kỹ, có người xâm nhập vườn hoa, hơn nữa không chỉ có một, bọn họ có thể không có ý tốt, ta phải đi ngăn cản  bọn họ!”

Vân Thủy Tâm lập tức bình tĩnh “ Bọn họ… tại sao lại muốn tới nhà chúng ta?” nàng cầm chặt tay áo của hắn hỏi.

“ Vì tiền là có khả năng nhất!” Diệp Mặc Nghiễn suy nghĩ, còn có cái gì…. A! “ Mặc Nghiễn đao!”

“ Nhưng mà không phải cha đã nói người mà biết Mặc Nghiễn đao là gia bảo gia truyền của Diệp gia rất ít sao?” Vân Thủy Tâm sợ, mặc dù nàng chưa từng ra ngoài, nhưng nàng biết Mặc Nghiễn đao có nhiều tên, phàn là đồ quý báu thì sẽ có nhiều người mơ ước, đây là đạo lý xưa giờ không đổi.

“ đừng lo lắng, ta đi trước xem thử tình huống, nàng ở trong phòng, nếu cần thiết thì hãy chui xuống dưới giường, có biết không?” hắn thấp giọng dặn dò.

“ Không cần, muội muốn theo chàng!” nàng nắm chặt tay hắn.

“Vân nhi. . . . . .”

“ Muội biết rõ là rất nguy hiểm, nhưng muội không muốn cùng chàng tách ra!” Nàng thật rất sợ, rất bất an, lo lắng nếu hắn đi sẽ không trở về nữa.

Diệp Mặc Nghiễn nhìn nàng một lát.

“Được rồi. Nhất định phải theo sát ta.” Hắn thật sự cũng không yên tâm để nàng một mình ở lại nơi này. “ Chúng ta đi tới chỗ cha mẹ trước!”

Gỡ xuống thanh đao trên tường, Diệp Mặc Nghiễn dắt nàng đi ra khỏi phòng, một thanh kiếm liền hướng về hắn đâm tới.

Diệp Mặc Nghiễn nhanh nhẹn tránh ra, hơn nữa không chậm trễ chút nào xuất đao tấn công, người nọ trúng đao ngã xuống đất.

Vân Thủy Tâm che miệng lại, kịp thời nuốt vào tiếng hét to.

“Đừng sợ.” Nắm tay của nàng thật chặt , hắn quan tâm an ủi nàng.

Nàng hít sâu một cái, gật đầu một cái tiếp tục đi với hắn, trực giác cho nàng biết nàng không thể trở thành gánh nặng của hắn, hiện tại không phải là thời điểm để nàng la hét kinh sợ.

Đằng trước viện bắt đầu truyền tới tiếng thét chói tai, tiếng đánh nhau, Diệp Mặc Nghiễn đi nhanh hơn, nhưng mà vẫn chú ý bốn phía đề phòng bị tập kích.

Đang khi bọn họ đến gần trúc viện của cha mẹ thì bên trong truyền ra một tiếng la bi thương…

“Phu nhân!”

Là cha!!! Diệp Mặc Nghiễn và Vân Nhi cùng bị chấn động.

“ Các ngươi dám giết hại nàng!”

“ Nói ra Mặc Nghiễn đao giấu ở nơi nào, nếu không thì ngươi hoặc con trai của ngươi, cùng phu nhân ngươi sẽ chết!!!” tên hắc y nhân cười to, tiếng cười nghe the thé chói tai.

“ Các ngươi đừng hòng biết vị trí của Mặc Nghiễn đao!” cảm giác say đã lui gần hết, Diệp trang chủ bắt đầu ra đao chém mạnh, hắc y nhân vội vàng tránh ra, Diệp trang chủ mở ra một con đường máu, lập tức chạy khỏi trúc viện.

“ Cha!” Diệp Mặc Nghiễn đã chạy tới cửa.

“ Nghiễn nhi, mang Vân Nhi chạy đi mau!” Diệp trang chủ còn chưa nói dứt lời, hắc y nhân đã đuổi theo kịp, hắn lập tức quay lại ứng chiến.

Diệp Mặc Nghiễn che chở Vân Thủy Tâm cũng gia nhập vào trận chiến.

“ Cha!” hắc y nhân quá nhiều, bọn họ tuyệt đối không ngăn được. Diệp Mặc Nghiễn ép mình ra chiêu sắc bén, không chút lưu tình, nếu không người chết là ba người nhà bọn họ.

Hắc y nhân càng lúc càng nhiều, mà bên ngoài trúc viện tiếng kêu la và tiếng đánh nhau càng ngày càng yếu, Diệp trang chủ đau thương nói:

“ Nghiễn nhi, mang theo Vân Nhi chạy trốn đi!” hai cha con Diệp gia áp lưng vào nhau chiến đấu, ứng phó hắc y nhân. “ Nhớ, không cần biết như thế nào cũng phải sống, miễn là còn sống thì có thể nhớ rõ cha mẹ, báo thù cho cha mẹ và người của Diệp gia chết oan ngày hôm nay!”

“Cha!”

“ Đi mau!” Diệp trang chủ một đao chống đỡ toàn bộ hắc y nhân, đẩy Diệp Mặc Nghiễn và Vân Nhi ra phía sau lưng mình.

Diệp Mặc Nghiễn cắn chặt răng “ Cha, bảo trọng!” hắn mang theo Vân Thủy Tâm theo cửa sau chạy trốn.

Diệp Trang chủ một mình chặn lại hắc y nhân, có mấy tến hắc y nhân muốn chạy đuổi theo đều bị Diệp trang chủ cứng rắn ngăn cản.

Diệp Mặc Nghiễn mang theo Vân Thủy Tâm theo đường núi chạy đi, bọn họ cũng không dám quay đầu lại nhìn, không dám nghĩ tới cha sẽ có kết quả gì, chỉ có thể nhớ rõ lời cha nói… phải sống, phải sống mới có thể báo thù!!!

Đường núi gập ghềnh khó đi, nhưng cũng là con đường mà hắc y nhân khó đuổi theo nhất, Vân Thủy Tâm đi lảo đảo, mấy lần suýt ngã nhào, nhưng Diệp Mặc Nghiễn vẫn giữ chặt tay nàng.

“Mặc Nghiễn ca ca.” Vân Thủy Tâm rốt cục cũng ngã nhào, không thể chạy nổi nữa.

“Vân Nhi!” Diệp Mặc Nghiễn quay đầu lại, giơ tay ôm lấy nàng, tiếp tục chạy.

“ Mặc Nghiễn ca ca, buông muội xuống đi. Một mình huynh nhất định sẽ có thể chạy thoát.” Nàng không muốn trở thành gánh nặng của hắn.

“ Không được nói nhảm!” Diệp Mặc Nghiễn kiên trì không buông nàng ra.

“ Mang theo muội, huynh chạy không thoát được đâu!” một đêm này, thay đổi quá lớn, từ một ngày nàng mong đợi nhất trong đời lại biến thành như vậy…

“ Đừng nói nữa, ta sẽ không bỏ nàng lại!” Diệp Mặc Nghiễn kiên định nói “ Nếu như không có nàng, ta tuyệt đối sẽ không sống một mình!”

“ Nhưng mà…” lời nói còn chưa dứt, bọn họ đã đi tới ngõ cụt trên đỉnh núi cao. Cửa sau của Diệp gia chỉ có một con đường, đây chính là tuyệt lộ, bọn họ cũng nhất định sẽ chạy trốn tới một khắc cuối cùng.

Đi lên phía trước, là đỉnh núi, sau lưng lại có hắc y nhân đuổi theo, bọn họ đã không còn đường nào để chạy nữa.

2 thoughts on “Đông Phương Thần Long – Chương 6.4

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s