Đông Phương Thần Long – Chương 6.3


Chương 6.3

Edit: Vân Nhi

1c8f3f42374711

 

Diệp gia trang tọa lạc ở Nam Sơn không xa thành Tế Nam, Diệp gia ba đời đều ở nơi này, đều là nhất mạch đơn truyền. Bởi vì ba đời trang chủ Diệp gia đều hiền lành phúc đức, làm việc khoan dung, đồng thời cũng luôn vui vẻ trợ giúp người khác cho nên mặc dù Diệp gia trang nằm cách thành Tế Nam một đoạn nhưng vẫn có rất nhiều danh gia trong thành Tế Nam tới chúc mừng, ngay cả quan phủ cũng đặc phái người tới tặng lễ.

Diệp trang chủ từ sáng sớm liền đã vội vàng tiếp đón người tới tặng lễ và tham dự hôn lễ, mặc dù tân nương đang ở Diệp gia nên chuyện rước dâu được bỏ qua nhưng hôn lễ này cũng đã khiến cho trên dưới Diệp gia bận rộn liên tục.

Thật may là trước khi nghi thức thành thân chính thức bắt đầu thì Diệp phu nhân đã kịp thời trở lại vị trí chủ tọa, giúp Diệp trang chủ xử lý không ít chuyện, khiến cho nghi thức thuận lợi tiến hành.

Hai vị chủ nhân Diệp gia ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn một đôi tân lang tân nương ở trước mặt bái đường, ưng thuận kiếp này hứa hẹn bên nhau, hai người cảm động gần như muốn rơi lệ.

Một câu “ Đưa vào động phòng!” thì bóng hình xinh đẹp của tân nương và tuấn dật của tân lang rất nhanh biến mất trước mắt mọi người.

“ Thật là trai tài gái sắc, ông trời tác hợp nha!” bên trong tân khách đột nhiên có người lên tiếng nói, khiến cho tất cả mọi người đều bật cười.

Đi ra ngoài cửa Vân Thủy Tâm nghe được câu này, giật mình suýt chút nữa là đạp phải chân mình, thật may là có một đôi tay kịp thời ôm lấy hông của nàng, làm nàng thoát được một phen ngã nhào mất mặt.

“ Cẩn thận một chút!” Nàng chính là dễ dàng phân tâm nha, trong ngày tân hôn này vẫn còn muốn khảo nghiệm năng lực ứng biến của hắn, Diệp Mặc Nghiễn vừa bực vừa buồn cười.

“ Nha!” Nàng đỏ mặt, “ Mặc Nghiễn ca ca!” vừa nhỏ giọng kêu vừa tiếp tục đi về phía trong.

“ Ừ?” hắn tới gần nàng, cẩn thận dắt nàng đi.

“ Huynh có thấy bọn họ rất biết gạt người hay không? Rõ ràng là không thấy mặt của muội, lại còn nói “ trai tài gái sắc”, quả thật là chọc người mà!” thanh âm của nàng có vẻ rất bất mãn nha.

“ Bọn họ là tới chúc mừng, luôn luôn nói những lời nói cát tường hay ho thôi, bọn họ là đặc biệt tới chúc mừng hạnh phúc của chúng ta, nàng nên cảm ơn bọn họ!” hắn nhịn cười nói.

“ Được rồi!” nàng rất không cam nguyện trả lời.

“ Đi vào viện của mình, hắn đem bao lì xì cho bà vú và các nha hoàn xong thì đuổi họ đi, sau đó tự mình dắt tân nương vào tân phòng. Trước khi phải xuất hiện để tiếp đón tân khách thì hắn có một chút ít thời gian, có thể ở bên Vân Nhi vợ mới cưới của hắn, ai cũng không được phép tới quấy rầy hắn.

Sau khi đỡ tân nương ngồi xuống mép giường xong, hắn đứng ngắm nhìn bộ dáng an tĩnh khó có được của nàng, mặt bị khăn đỏ che mất, mà nàng mặc giá y màu đỏ, đôi tay trắng nõn quy cũ đặt ở trên đùi, thật sự là rất trầm tĩnh, khoan thai, cùng vẻ hoạt bát bình thường của nàng hoàn toàn khác nhau.

Nghĩ tới mũ phượng nặng nề sẽ mệt chết nàng, hắn lấy cây nhỏ theo quy cũ mở khăn voan ra, sau đó bị vẻ tuyệt mỹ của tân nương đoạt đi hơi thở.

Mặc dù ở trong Diệp gia ngày nào cũng gặp mặt, nhưng mà hôm nay tân nương Vân Thủy Tâm mặc giá y lại xinh đẹp tới bức người!!!

“ Mặc Nghiễn ca ca!” dưới tình huống này nàng khó giấu được xấu hổ. hắn chăm chú nhìn nàng không giống như bình thường, có một vẻ… một cảm giác lửa nóng thiêu đốt khiến cho nàng hoảng hốt.

Diệp Mặc Nghiễn hồi thần, rót đầy ly rượu sau đó bưng tới ngồi bên mép giường, mỉm cười nhìn nàng:

“ Uống rượu giao bôi!”

Nàng nhận lấy, cánh tay hai người vòng lại với nhau, nàng khẽ nhấp một chút rượu, khó chịu nhíu mày, hắn thấy vậy thì uống xong ly của hắn liền cầm lấy li của nàng uống cạn.

“ Mặc Nghiễn ca ca…” nàng ngạc nhiên mở to mắt, thế nhưng hắn lại nâng cằm nàng lên, cúi đầu che lại môi nàng, chậm rãi đem rượu ở trong miệng mớm vào cho nàng.

Nàng giống như say, toàn thân nóng hừng hực.

Mặc Nghiễn ca ca hôn nàng… nóng quá, thật nóng, nhưng nàng một chút cũng không sợ, chỉ muốn hắn vẫn luôn hôn nàng…

Hắn kịp thời tự kiềm chế dừng lại, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng bởi vì rượu và nụ hôn mà đỏ ửng lên thật kiều diễm động lòng người, hắn thiếu chút nữa đem đám khách ngoài kia quăng ra sau đầu, ở lại nơi này với tân nương xinh đẹp của hắn.

Hắn có thể phóng túng, nhưng cũng không thể cho phép đám khách kia đem lý do hắn không xuất hiện đổ lỗi lên người Vân Nhi, nàng hồn nhiên không thể để cho người ta hiểu lầm nàng thành mị hoặc.

Nghĩ tới đây, hắn tỉnh táo lại một chút, một tay đỡ nàng, một tay gỡ xuống mũ phượng trên đầu nàng.

“ Vân Nhi, ta phải đi ra ngoài tiếp khách, nàng ngoan ngoãn ở trong phòng chờ ta, hiểu không?”

“ Vâng!” nàng hồi thần, nghĩ tới vừa nãy làm cái gì, gương mặt lại càng đỏ ửng.

Hắn nâng mặt nàng lên, dịu dàng nói: “ Vân Nhi, nàng rốt cục cũng thành thê tử ta rồi!”

“Mặc Nghiễn ca ca. . . . . . Cũng là tướng công của Vân Nhi rồi.” Nàng nhỏ giọng  nói.

“ Nàng ở nơi này chờ ta một lát, nếu như cảm thấy y phục này quá phiền toái thì liền thay y phục bình thường. Chờ ta tiếp khách xong sẽ liền trở lại với nàng!”

“ Vâng!” Nàng gật đầu một cái, không muốn để hắn đi nhưng nàng biết hắn phải đi ra ngoài, cho nên nàng nhẹ nhàng buông hắn ra, dặn dò: “ Không được đi rất lâu nha!”

“ Được!” hắn cười đồng ý.

Có tiểu thê tử ngọt ngào ở trong phòng chờ hắn, hắn làm sao có thể đi ra ngoài rất lâu???

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s