Đông Phương Thần Long – Chương 5.3


Chương 5.3

Edit: Vân Nhi

 

536416_297271117050614_1461216489_n

 

Hắn không tranh luận với nàng, chẳng qua là kéo con búp bê vải trước ngực nàng ra, nàng lập tức đoạt lại.

Hắn cũng không giành với nàng, chỉ là không chớp mắt nhìn nàng: “ Tại sao lại không thừa nhận?”

“Thừa nhận cái gì?” Giọng nói của nàng cứng ngắc.

“ Nàng đã sớm nhận ra ta, đúng không?” hắn kéo một lọn tóc đen của nàng, cuộn ở trong ngón tay.

Nàng nằm, mà hắn giữ chặt ánh mắt trên mặt nàng, không khí nhất thời rất khó thở.

“Nhận ra. . . . . . Cái gì?” hô hấp của nàng cứng lại, hắn đột nhiên áp mặt sát vào nàng.

“ Ta là ai?” hắn thở dài, thổi hơi trên mặt nàng, nhiễu loạn hô hấp của nàng.

“ Diệp…” nàng bỗng dừng dừng lại, quay đầu sang nơi khác, né tránh cám dỗ của hắn “ Ta không biết!”

“ nói dối!” hắn êm ái nói, nhìn sâu vào mắt nàng “ nàng là Vân Nhi, hơn nữa nàng biết ta là ai, nếu không khi lần đầu tiên ta gặp nàng thì nàng đã không chạy trối chết như vậy!”

“ Ta mới không có… chạy trối chết!” nàng không muốn nhìn hắn, hắn cố tình giữ chặt cằm của nàng, mặc dù không có làm nàng đau, nhưng mà cũng không để cho nàng quay đi.

“ Nếu không thì tại sao vừa nhìn thấy ta liền bỏ chạy đi?”

“ Đó là bởi vì… ta không muốn để cho người khác nhìn thấy ta!”nàng kéo tay hắn  ra, cúi đầu xuống, kéo chăn muốn che kín mặt mình.

“ Không cần che!” hắn cầm tay của nàng, thanh âm trầm thấp mang theo một sự an ủi “ trong ba ngày này, ta luôn coi chừng nàng, có nhắm mắt lại ta vẫn thấy rõ nàng. Ta nói rồi, ở trước mặt ta, nàng không cần phải che giấu dung mạo của mình!”

“ Không có ai… thích nhìn thấy kẻ xấu xí đầy vết thương đáng sợ cả!” nàng không nhịn được nghẹn ngào “ Ta không cần ngươi đồng tình với ta!”

“ Ta không có đồng tình, mà là đau lòng!” nàng không chịu thừa nhận thân phận của mình, hắn cũng không cố ép nàng. Sau khi nhìn thấy những vết thương trên người nàng, hắn không đành lòng lại làm cho nàng cảm thấy khổ sở, có một số việc nàng sẽ phải thừa nhận, chỉ là không cần vội vã ngay lúc này mà thôi. Cho nên hắn lại hỏi ngược lại: “ Nói cho ta biết, mặt của nàng tại sao lại bị thương?”

Nàng hạ mí mắt xuống, không nói lời nào.

“Vân nhi?”

“ Đừng gọi ta!” nàng vùi mặt vào trong chăn, muốn cuộn người lại trốn hắn, kết quả lại kéo đến vết thương, rốt cục nàng không nhịn được hai mắt đẫm lệ, nức nở nghẹn ngào nói: “ Không cần hỏi, ta không biết, không biết… thật là đau!” nàng dứt khoát chôn mình trong chăn bật khóc.

“Vân nhi!”

Nàng khóc!

Đông Phương Tình hoảng sợ muốn kéo chăn ra, nhưng lại bị nàng giữ chặt không thả, hắn không biết làm sao để dụ dỗ nàng, không thể làm gì khác hơn là ôm chặt lấy nàng vào ngực.

“ Ngoan, Vân Nhi, đừng khóc, đừng khóc! Nàng không muốn trả lời, ta sẽ không hỏi nữa!” nàng vừa mới tỉnh lại, hiện tại không phải là thời cơ tốt để truy hỏi chân tướng mọi việc. Hiện tại, Đông Phương Tình chỉ hy vọng nàng đừng khóc nữa, để cho hắn kiểm tra vết thương của nàng.

Phát hiện âm thanh nức nở nghẹn ngào của nàng nhỏ dần, thân thể cũng dần mềm ra, hắn êm ái đặt nàng chỉnh tề ở trên giường, kéo ra nhìn xem vết thương.

Xé nứt rồi!!!

Hắn cau mày nhìn, nhanh chóng lấy thuốc bột đặt ở đầu giường đắp lên, lại đắp lên viên thuốc được đặc chế, che vết thương lại, bàn tay hắn đặt ở trên vết thương đè ép lại, ngăn nàng không lộn xộn nữa.

Nàng khẽ giùng giằng nghĩ muốn che đậy thân thể mình lại.

“ Đừng cử động!” hắn nhìn nàng, phát hiện ra nàng đang xấu hổ không biết làm sao, bởi vì vừa mới khóc xong, cho nên ngay cả hốc mắt, chóp mũi để đỏ hồng. Hắn không tự chủ vẻ mặt mềm lại, trầm thấp cười: “ Đừng thẹn thùng, thương thế của nàng là do ta trị liệu, hiện tại xấu hổ đã không còn kịp nữa rồi!” Bởi vì… hắn đã sớm xem sạch rồi!!!

Nàng tức giận buồn bực trừng mắt nhìn hắn, kéo chăn che kín mặt mình, không thèm để ý tới hắn.

Tiếng cười của Đông Phương Tình lại càng trầm hơn.

Mặc dù cái gì nàng cũng không thừa nhận, cái gì cũng không chịu nói, nhưng ít ra thì hiện nay nàng đang ở trước mặt hắn, có hắn chăm sóc, hắn sẽ không còn cần phải lo cho an nguy của nàng.

Mặc dù, nàng đã trở nên quật cường, nhưng rất nhiều cử chỉ của nàng vẫn giống như năm đó. Ở trước mặt hắn, lạnh lùng của nàng không duy trì được bao lâu, hắn tin tưởng sẽ có một ngày nàng sẽ thừa nhận hắn.

Hắn vẫn ngồi bên cạnh nàng, cho đến khi viên thuốc đắp trên vết thương tan ra, nàng mệt mỏi tiếp tục ngủ, hắn mới đắp chăn lại cho nàng, khẽ thì thầm nói nhỏ…

“ Vân Nhi, ta không ép nàng, nhưng ta tin ta sẽ có thể khiến cho nàng thừa nhận. Hiện tại, nàng cứ an tâm dưỡng thương, những chuyện khác ta sẽ xử lý!”

Môi hắn khẽ chạm vào trán nàng, rồi sau đó dời về phía môi nàng, thương tiếc yêu thương khẽ hôn, sau đó, kéo rèm xuống, không để ánh sáng quấy rầy nàng nghỉ ngơi.

Hiện tại, chuyện quan trọng nhất chính là trị liệu tốt vết thương của nàng!!!

One thought on “Đông Phương Thần Long – Chương 5.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s