Đông Phương Thần Long – Chương 4.4


Chương 4.4

Edit: Vân Nhi

6880ac95jw1dpjcpsnvf9j

“ Mặc Nghiễn ca ca, đây là hoa gì?”

“ Đó là hoa tú cầu!”

“ Hoa Tú cầu?” nàng kéo tay hắn chạy tới, nghiêng đầu nhìn xem.

“Thật đáng yêu nha!”

“ Về hoa Tú cầu, có một câu chuyện nàng có muốn nghe hay không?” hắn cúi người về phía nàng, nhìn đóa hoa mềm mại nói.

“ Có nha, có nha!” nàng hào hứng bừng bừng nói “ Chuyện gì vậy? Mặc Nghiễn ca ca mau nói đi!”

Hắn kéo nàng đi về phía đình ngồi xuống, không cho nàng phơi nắng, dung túng cử chỉ hoạt bát của nàng.

“ thời xưa, có một thiên kim nhà giàu, quyết định dùng cách ném tú cầu để chọn lựa trượng phu, ngày đó rất nhiều vương tôn công tử quý tộc tới tham gia, hi vọng có thể nhặt được tú cầu, kết quả lại là một tên ăn xin nhặt được tú cầu của nàng, nên nàng quyết định gả cho tên ăn xin kia.!”

“ Thật sao? Vậy bọn họ có sống vui vẻ hay không?”

“ Không có, lão viên ngoại giàu có đã phản đối con gái bảo bối của hắn lại đi gả cho một tên ăn xin nên đã nhốt nàng ta lại!”

“ A, vậy thì họ phải làm sao đây?” nàng dắt tay áo của hắn, vội vàng hỏi tới.

“ Sau này, thiên kim tiểu thư kia đã kiên quyết trốn nhà ra đi, gả cho tên ăn xin kia!” hắn cúi đầu nhìn nàng.

“Sau đó thì sao?”

“ Sau đó, bởi vì quốc gia có ngoại xâm, nên tên ăn xin phải nhập ngũ, lập công lao thật lớn, trở thành đại tướng quân, còn thê tử đi theo hắn đã có được cuộc sống thật tốt!”  hắn bỏ đi đoạn mười tám năm khổ cực của thiên kim  kia, trực tiếp nhảy tới kết cục đại hoàn mỹ.

“A, thật tốt!” Nàng cười thỏa mãn, bởi vì người có tình rốt cuộc có thể ở chung một chỗ.

Hắn nhìn vẻ mặt thỏa mãn của nàng, hái xuống một đóa tú cầu nhỏ, gắn vào trên tóc của nàng. Một tiểu giai nhân phấn ngọc lại thêm một đóa hoa nhỏ màu đỏ, thật sự tăng thêm mấy phần hương sắc.

“Xinh đẹp không?” Nàng mở to đôi mắt tròn xoe chờ mong nhìn hắn.

“Rất đẹp.” Hắn mỉm cười gật đầu.

Nàng lập tức bật cười “ Mặc Nghiễn ca ca, muội thích nhất, thích nhất chàng nha!” nàng dùng sức ôm lấy hắn.

“ Ta cũng vậy thích nhất Tiểu Vân Nhi nha!” hắn nhẹ nhàng đẩy nhẹ chóp mũi của nàng.

“ muội không nhỏ nha!” nàng cong môi lên “ Tháng sau chúng ta đã thành thân rồi! gần đây thúc thúc thẩm thẩm muốn muội thay đổi cách xưng hô, gọi họ là cha và mẹ nha!’

“ Vậy  nàng có ngoan ngoãn đổi cách xưng hô hay không?”

“ Có nha, hơn nữa mẹ nói cho muội biết, sau khi thành thân là thành người lớn rồi nha, chàng không thể kêu muội nhỏ nữa!”

Thì ra ý nàng là như vậy sao?

“ Được rồi, muội đã trưởng thành rồi!” hắn nhịn cười, lại bổ sung một câu: “ Nhưng mà ở trong mắt ta, muội chính là tiểu Vân Nhi!”

“ Muội là đại Vân Nhi!” nàng bất bình cãi lại.

“Tiểu Vân Nhi.” Hắn kiên trì.

“Đại Vân nhi nha!” Miệng nàng bĩu ra, mau chóng muốn khóc rồi.

“ Nhưng mà ta lớn hơn muội sáu tuổi, ở trong mắt của ta, muội vĩnh viễn cũng nhỏ hơn ta, là Tiểu Vân Nhi của ta, để cho ta thương, để cho ta cưng chiều, là tiểu thê tử của ta, như vậy không tốt sao?” hắn ôn nhu nói, thấp mắt nhìn nàng.

Bất mãn của nàng nhanh chóng xẹp xuống, chỉ còn lại e lệ nho nhỏ, cùng một chút xíu ngọt ngào bị hắn dụ dỗ.

“ Mặc Nghiễn ca ca, chàng có để ý ta không đủ trang trọng?” bà vú nói, tính tình của nàng một chút cũng không phù hợp với chủ mẫu tương lai của Diệp gia, chỉ giống như một đứa con nít.

“ Dĩ nhiên là không!” cái hắn muốn là một thê tử để cho hắn chân thành yêu thương, có thể cưng chiều, có thể trêu chọc, có thể dung túng, không cần một mực tuân thủ lễ giáo, một thê tử tràn đầy sức sống.

“ Cha nói, muội đều bị chàng làm hư rồi!” nàng cố gắng nghiêm mặt, theo cách nói của mọi người, hắn đối với nàng thật sự là quá tốt, quá dung túng rồi. kỳ quái là, thời điểm mọi người nói như vậy trên mặt lại lúc nào cũng mang theo ý cười???

“  có thể làm hư nàng mới tốt” hắn vuốt nhẹ môi nàng, rất hài lòng mỗi ngày đều có thể được nhìn thấy nụ cười trên mặt nàng.

“ A!” nàng thấp giọng thẹn thùng kêu, mắt vội vàng liếc nhìn bốn phía.

“ Sao vậy?”

“Không có ai nhìn lén chứ?” Nàng thật lo lắng hỏi.

“Nhìn lén thì thế nào?” Hắn không hiểu. ·

“ Rất xấu hổ nha!” nàng nói, liếc hắn một cái “ Mặc Nghiễn ca ca không được hại muội mất mặt được!”

“ Ta hại  nàng mất mặt?” hắn nhất thời cứng đờ “ không phải là nàng yêu thích ta sao…”

“ Thích!” nàng che lại miệng của hắn, liếc mắt nhìn bốn phía xác định không thấy ai nhìn lén mới hơi đỏ mặt, thấp giọng nói “ muội thích chàng… hôn muội, nhưng mà nếu bị người ta thấy… sẽ bị cười…!”

Hóa ra là như vậy. Hắn buông lỏng tâm tình, kéo tay của nàng nói: “ Ai dám cười Tiểu Vân Nhi của ta, ta liền phạt hắn đi quét hậu viện mười ngày, để cho hắn từ nay về sau không dám cười nàng nữa, có được hay không?” hắn đùa với nàng.

“ Không được!” nàng bĩu môi “ như vậy người khác sẽ nói muội ỷ thế hiếp người rồi!”

“ Vậy là tốt nhất!” thế nhưng hắn lại rất hài lòng “ Tốt nhất là mọi người biết nàng là do ta phải vệ, ai dám khi dễ nàng, làm cho nàng buồn, ta sẽ liền không tha cho hắn!” Thế lực ác nha!!

Nàng lại trợn mắt nhìn hắn một cái, sau đó rốt cục bị bộ dạng cố làm ra vẻ tàn ác của hắn làm cho bật cười.

“ Mặc Nghiễn ca ca, chàng cứ tiếp tục như vậy sẽ thật sự làm hư muội đó!”

Lần này không chỉ người khác, ngay cả nàng cũng thấy mình hạnh phúc quá mức.

Mặc dù phụ mẫu đều mất sớm, phải ở nhờ Diệp gia, nhưng cha mẹ chồng tương lai của nàng thương nàng giống như con ruột vậy, mà vị hôn phu của nàng cũng thương nàng chỉ thiếu không đem sao đem trăng sáng trên trời hái xuống đưa cho nàng mà thôi, có bao nhiêu cô nhi có thể may mắn giống như nàng vậy???

“ Nàng là thê tử của ta, không cưng chiều nàng thì phải cưng chiều ai đây?” hắn cười khẽ ngắt chóp mũi của nàng.

“ A… sẽ đau nha!” nàng oa oa kêu.

“ Vậy thì sao?” hắn cúi đầu hôn lên môi nàng.

“ Ngô!” nàng thấp giọng kêu lên một tiếng. Bất kể đi, nàng thích Mặc Nghiễn ca ca hôn nàng, thương yêu nàng, người ta có nói như thế nào thì nàng cũng không thèm để ý tới nữa.

 

***

 

Hắn đã từng thề bảo vệ nàng cả đời, vậy mà hắn đã để nàng một mình mười năm, để cho nàng chịu bao khổ sở, biến thành bộ dạng bây giờ. Đông Phương Tình tự trách không dứt.

Suốt đêm, hắn nắm tay của nàng, canh giữ bên giường nàng một tấc cũng không rời.

Ban đêm, nàng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, cái trán có chút nóng lên, bắt đầu vô ý thức mê sảng.

Nàng mơ hồ nói, hắn nghe không rõ chữ, nhưng điều hắn lo lắng nhất chính là thân thể lúc lạnh lúc nóng của nàng.

“ Đường chủ, trong cơ thể vị cô nương này hình như có độc, mặc dù không trí mạng ngay nhưng cũng không thể bỏ qua. Nàng  mất quá nhiều máu, suy yếu rất nhiều, cho nên thân thể nàng mới yếu ớt như vậy, ta chỉ có thể suy nghĩ cách ổn định thương thế của nàng, nhưng không có cách nào loại trừ được độc trong cơ thể nàng!”

Đại phu nửa đêm bị gọi tới cung kính trả lời.

“ Trước hết cứ ổn định thương thế của nàng, những thứ khác sau này hãy nói!” Đông Phương Tình quả quyết nói.

“ Vâng!” Đại phu vội vàng lấy ra hòm thuốc, chuẩn bị châm cứu.

Những người khác lui ra ngoài hết, chỉ còn lại Đông Phương Tình cùng với đại phu ở lại bên trong phòng.

Sau nửa canh giờ, đại phu bắt đầu thu hồi ngân châm.

“ Như vậy là được rồi sao?”Đông Phương Tình hỏi.

“ Tạm thời không thành vấn đề. Thuộc hạ sẽ sai người đem thuốc tới, xin đường chủ cho cô nương này uống đúng giờ.” Đại phu nói. Nhìn sự quan tâm của đường chủ đối với vị cô nương này, khiến cho đại phu một chút cũng không dám chậm trễ, đem hết toàn lực chữa trị cho nàng.

“Ta biết rồi.”

“ Vậy thuộc hạ cáo lui trước!” đại phu lui ra ngoài.

Sau khi châm cứu, nàng ngủ được ngon hơn, nhưng vẫn không quá an ổn.

Đông Phương Tình lấy khăn lông lau mồ hôi cho nàng, sau đó nhìn xem vết thương, phát hiện thuốc đã bị mồ hôi làm trôi mất nên lại bắt đầu đổi thuốc.

Trong trường hợp này, trước khi vết thương của nàng kết vảy, tốt nhất là không nên cử động, ngay cả đai lưng cũng không thể thắt, nếu không nhất định sẽ động tới vết thương.

Đáng chết!!! nàng một mình chạy đi mạo hiểm, đáng hận nhất là tên Kha Độ Phi lại một lần nữa đả thương người của hắn, thù mới hận cũ, hắn tuyệt đối sẽ thu lại không thiếu một món!!!

“ Mặc… Mặc Nghiễn… Đao…” nàng thấp giọng rên rỉ, chân mày nhíu lại thật chặt.

“ Yên tâm, ta nhất định sẽ lấy lại!” hắn đè tay nàng lại, trầm ổn ở bên tai nàng thì thầm.

Nàng thở dài, chân mày buông lỏng ra, tay không tự giác cầm lấy tay hắn, lúc này mới trầm ổn ngủ.

“ Vân Nhi, không cần lo lắng bất kỳ chuyện gì nữa, chỉ cần nhanh bình phục là tốt rồi, ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng, sẽ không cho phép bất kỳ người nào làm tổn thương nàng!” Đông Phương Tình bảo đảm, lại hôn nhẹ lên trán của nàng.

Môi nàng bất giác khẽ nhếch lên, mỉm cười!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s