Đông Phương Thần Long – Chương 4.2


Chương 4.2

Edit: Vân Nhi

1317372527725634480_574_574

Đêm khuya yên tĩnh, ở trong Kha Gia Bảo là một mảnh an bình.

Mười ngày làm công việc tạp dịch, đủ để cho nàng hiểu được địa hình trong bảo cùng với lịch làm việc nghỉ ngơi của mọi người, từ trong lời nói của mọi người nàng cũng biết được trong bảo có một căn mật thất.

Mặc Nghiễn đao cũng không phải là một thanh đao bình thường, Kha Độ Phi sẽ không đặt nói trong phòng ngủ của chính mình, mà sẽ đem nó cất giấu cho tốt, bởi vì nó quá quý giá, và cũng bởi vì hắn đã rất khó khăn mới lấy được…

Lấy được không dễ… Nàng cười lạnh. Có thể khiến cho hắn mất đi nhân tính nhuộm máu một nhà Diệp gia, xác thực là không dễ dàng!!!

Nàng thay bộ đồ dạ hành, lặng lẽ ra khỏi cửa phòng.

Tổng quản nói sáng sớm hôm nay bảo chủ sẽ đi ra ngoài, đến trường nuôi ngựa kiểm tra sổ sách, đại khái hôm sau mới về, như vậy tối hôm nay là cơ hội tốt nhất của nàng.

Tuần tra trong bảo đại khái là nửa canh giờ sẽ đi xong một vòng quanh bảo, như  vậy chờ khi đội tuần tra bắt đầu đi thì nàng sẽ có thời gian là nửa canh giờ để xác định Mặc Nghiễn đao có ở trong mật thất hay không.

Cốc, cốc, cốc!!!

Bên ngoài bảo vang lên vài tiếng mõ, mấy tên hộ vệ xách theo đèn lồng, đi tuần tra dọc theo hành lang trong bảo.

Nàng núp ở phía sau núi giả, sau khi đám người kia đi qua hết, nàng lập tức nhanh chóng lẻn vào hành lang.

Chốt mở mật thất… nàng nhớ ngày đó đã nhìn thấy Kha Độ Phi mở một lần, ở phía dưới bên phải cửa, có một khóa chìm, nàng cúi người xuống tìm kiếm.

Một tiếng động nhỏ vang lên, mật thất mở ra, nàng lập tức tiến vào.

Trong mật thất chỉ có duy nhất một viên dạ minh châu để chiếu sáng, nàng nhìn kỹ, trên giá của mật thất, bày ra rất nhiều đao kiếm binh khí, mà đặt ở vị trí trung tâm, để trên một chiếc giá riêng, chính là một thanh đao đen tuyển mỏng lạnh…

Nàng nhớ Mặc Nghiễn Đao có thân đao đen nhánh như mực, bề ngoài mỏng như kiếm, âm thanh va chạm phát ra trong trẻo như tiếng đàn, lại sắc bén chém đứt cả đá tảng.

Nàng cẩn thận tới gần, nghĩ muốn xác nhận đó có phải thực sự là Mặc Nghiễn Đao hay không?

Đứng ở phía trước thanh đao, nàng lấy chủy thủ ra, nhẹ nhàng cắt nhẹ lên thanh đao.

Thanh đao đen mỏng kia chợt phát ra một tiếng trong trẻo như tiếng đàn, còn chủy thủ theo tiếng động vang lên mà đứt đoạn.

Là Mặc Nghiễn Đao thật!

Nàng vui mừng, tay vừa mới đụng vào Mặc Nghiễn Đao, cơ quan lập tức bị khởi động, mười mấy mũi tên ở hai bên mật thất nhanh chóng bắn ra.

“ A!” nàng vội vàng mau chóng tránh ra, nhảy tránh ra khỏi phạm vi của mấy mũi tên, nàng vừa nghĩ xông ra ngoài thì lại bị một thanh trường kiếm đâm trúng.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên “ Có người lẻn vào trong bảo!”

Nguy rồi!

Nàng sợ hãi, đè lại vết thương trên người, nhịn đau nghĩ muốn rời đi trước khi hộ vệ trong bảo tới, nhưng lại không kịp.

“ Thích khách lớn mật, dám đêm khuya xông vào Kha Gia Bảo, người đâu mau tới bắt hắn!”

Mấy tên hộ vệ đã chạy tới, lập tức vây chung quanh nàng.

Tay nàng không có vũ khí, nàng lập tức vung tay áo lên, một luồng phấn màu trắng lập tức bay ra về phía bọn hộ vệ.

“ Đây là cái gì? Thật là đau!” bọn hộ vệ lập tức ôm thân thể kêu rên, binh khí toàn bộ rớt xuống hết, nàng nhân cơ hội đó chạy trốn đi.

“ Người đâu, mau tới bắt thích khách!”

Nhiều hộ vệ nhanh chóng vọt tới, nàng trốn không thể trốn, bên hông lại không ngừng chảy máu, nàng thở hổn hển, ánh mắt dần bắt đầu mông lung.

“ Vây quanh hắn, đừng cho hắn chạy. Cẩn thận hắn bỏ độc!” đội hộ vệ đông đảo của Kha Gia Bảo lập tức bao vây nàng, khiến cho nàng không thể chạy thoát, nhưng bọn họ cũng không dám tùy tiện tới gần nàng.

Không được, nàng không thể chết ở nơi này!

Nhặt lấy thanh kiếm bọn họ bỏ rơi trên mặt đất, nàng xoa độc phấn vào, ngay sau đó xông lên đi về phía cổng hậu viện.

“ Giết không cần hỏi, tuyệt đối không được để cho thích khách chạy mất!” Kha Vô Song cũng chạy tới, lập tức hạ lệnh.

Đầu nàng mơ hồ hoa mắt, ngay cả cổng cũng chưa chạy tới thì đã kiệt sức, chống đỡ không nổi. Nàng hoảng hốt, ngay cả kiếm cũng bị rơi mất, chật vật té trên mặt đất, lăn qua về hướng thanh kiếm.

Vô tình thanh kiếm kia lại đâm về phía nàng, nàng không còn hơi sức để tránh nữa, cũng không có chỗ trốn nữa, chỉ có thể nhắm mắt lại khẽ hô lên: “ A…”

Đang trong lúc nàng cho rằng mình sẽ phải chết, thì một đạo thân ảnh nhanh chóng xông vào, liên tục đánh bay bọn hộ vệ, đá văng đám người đang bao vây nàng, sau đó ôm nàng tung người nhảy ra khỏi bức tường bên ngoài.

“ Người đâu, mau đuổi theo!” Kha Vô Song dẫn đầu đoàn người đi ra khỏi bảo, mọi người lập tức chạy theo ra ngoài.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s