Đông Phương Thần Long – Chương 3.2


Chương 3.2

Edit: Vân Nhi

soaica3

Nghe nói, bởi vì ở Nam Sơn hắn cứu được tiểu thư, cho nên được tiểu thư mời về trong bảo làm khách.

Nghe nói, tiểu thư đối với hắn vô cùng lễ ngộ, xem ra  một màn anh hùng cứu mỹ nhân này đã đả động trái tim của mỹ nhân rồi!

Nghe nói. . . . . . Nghe nói. . . . . .

Nàng vẫn ở tại phòng bếp cùng hậu viện làm công việc quét dọn, cái gì cũng chỉ là nghe nói, nàng không có tới tiền viện nữa, không có gặp lại hắn, hắn cũng chưa từng tới tìm nàng.

Như vậy cũng tốt, nhưng mà…

Hắn là “ Hắn”, chẳng lẽ hắn không biết Kha Độ Phi đã làm gì sao? Nếu như  mà hắn biết rõ thì hắn làm sao có thể bình tâm tĩnh khí ở chỗ này trò chuyện vui vẻ với cha con Kha Độ Phi đây?

Nhưng nếu như hắn không biết… có phải là nàng nên nói cho hắn biết hay không?

Nhưng mà… nàng có thể dùng thân phận gì mà nói cho hắn biết? hắn sẽ tin nàng sao?

“ Vân nương, hôm nay rau muống rất ngon, ngươi có muốn mua không?”

Nghe tiếng người bán rau chào hỏi, nàng mới phát hiện ra mình đã bất tri bất giác đi tới chợ, nhớ tới lời giao phó của đầu bếp, nàng tranh thủ gật đầu với người bán rau.

“ Có. Đại thẩm, xin hãy mang năm cân rau muốn tới Kha gia bảo!” nàng móc tiền ra thanh toán.

“ Được!” Đại thẩm nhận lấy tiền “ lát nữa ta thu dọn xong sẽ lập tức mang rau qua ngay!”

“Cám ơn.”

Cứ như vậy, nàng mua xong rất nhiều rau cải và nguyên liệu mà đầu bếp giao phó. Cuối cùng, nàng đi tới một gian hàng bán thịt.

“ Đại thúc, hôm nay có thịt gà núi không?”

“Có, muốn bao nhiêu?”

“ Mười con. Làm phiền thúc làm sạch lông, sau đó đưa tới Kha gia bảo!”

“ Như vậy sẽ phải thêm tiền công nha!” đại thúc nhắc nhở.

“ Không sao, Trương Bá nói tiền thịt gà cứ tới chỗ ông ấy lấy là được!” nàng nói.

“ Lão Trương đã nói vậy thì được rồi, ta sẽ đưa qua đó, ngươi yên tâm đi!” đại thúc bán gà sảng khoái đáp ứng.

“ Tạ ơn đại thúc!” cuối cùng, nàng đi tới tiệm thịt heo thích gây phiền toái cho nàng nhất, đôi vợ chồng này ở chợ có tiếng là khó chịu, hơn nữa rất khinh người.

“ Đại thúc, đại thẩm, ta…”

“ Không bán cho ngươi!” không đợi nàng nói xong, đại thẩm đang đứng cắt thịt trực tiếp cự tuyệt.

“ Đây là do Trương Bá giao phó, Kha gia bảo…” Nàng kiên nhẫn nói lại lần nữa, kết quả lại bị cắt ngang.

“ Kêu lão Trương tự mình tới mua!”

“ Đại thẩm, người cần gì làm khó ta như vậy, ta cũng chỉ phụng mệnh tới mua thịt heo, nếu như người không muốn thấy ta thì ta nói xong lập tức đi là được rồi!”

“ Heo Đại thẩm, ngươi cũng đừng làm khó Vân Nương nữa, nàng cũng chẳng qua là phụng mệnh đi ra ngoài mua đồ thôi, nếu không ngươi đem thịt heo nàng muốn mua giao cho ta, ta đưa hàng giúp ngươi!” Đại thúc bán gà tốt bụng nói.

“ thịt heo của nhà chúng ta không bán cho nàng ta!” heo đại thẩm chính là nhìn không vừa mắt nàng. Người gì mà xấu xí, còn có tên là Vân Nương dễ nghe tới như vậy, còn bà dầu gì cũng là cành hoa đẹp của quán thịt heo, vậy mà chồng bà lại gọi bà là “ Hoàng Kiểm Bà”!!!*

  • Hoàng Kiểm Bà: Thiếu phụ lớn tuổi đã có chồng.

“ Vậy thì không cần bán nữa!” một thanh âm lãnh đạm chợt vang lên, nàng vừa quay đầu lại thì đã liền phát hiện hắn đã nắm tay nàng kéo đi “ Ta dẫn nàng đi chỗ khác mua!”

Hắn cứ như vậy công khai dắt tay của nàng, đi ra khỏi chợ.

Đợi nàng lấy lại tinh thần, bọn họ đã đem một đám đại thúc đại thẩm đang giương mắt nhìn bỏ lại sau lưng.

“ ngươi, làm sao ngươi lại ở nơi này?” nàng thiếu chút nữa là la to lên, nàng quá kinh ngạc.

Hắn chỉ nhàn nhạt nhíu mày.

“ Ta theo nàng tới!” từ sau khi nàng ra cửa, hắn vẫn luôn đi theo nàng.

Ba ngày không nhìn thấy nàng, thế nhưng hắn lại từ Trương Bá phòng bếp biết được một chút chuyện của nàng. Tỷ như, nàng vừa tới trong bảo không lâu, chỉ sớm hơn hắn có 4 ngày, tỷ như nàng có thể ở lại trong bảo làm việc lặt vặt là bởi vì Trương Bá tốt bụng, nhưng bảo chủ cùng với Tiểu Thư cũng đã nghiêm khắc ra lệnh nàng không được phép tới tiền viện, tỷ như nàng không có chỗ nương tựa, tên gọi là Vân Nương…

Nàng nhíu mày “ ngươi không nên đi theo ta, còn nữa, người hại ta không mua được thịt heo, như vậy hôm nay phòng bếp cũng không có thịt heo để nấu rồi!”

“ Bọn họ đối xử với nàng như vậy, nàng cần gì phải năn nỉ họ?”

Nàng yếu ớt cười “ Cái chợ này ở gần Kha gia bảo, mà ở trong chợ này chỉ có duy nhất một chỗ bán thịt heo, ta chỉ có thể mua hàng của họ mà thôi!”

“ vậy sao?” hắn chợt cười, dắt tay của nàng “ đi theo ta!”

“Đi nơi nào?”

“ Chợ bên cạnh!”

“ Không được, như vậy sẽ không kịp!” buổi trưa đã phải dùng rồi, mà đi tới một cái chợ khác thì ít nhất phải 1 canh giờ, như vậy là quá buổi trưa rồi.

“ Tuyệt đối sẽ kịp!” hắn tự tin nói, xoay người ôm nàng lên ngựa.

Hắn đặt nàng ở trước người, cánh tay ôm lấy hông nàng, cầm cương ngựa thấp giọng hỏi: “ nàng có từng cưỡi ngựa qua chưa?”

“ Đã cưỡi qua!” nàng gật đầu.

Hắn đặt nàng ở trước người, mà cánh tay của hắn xuyên qua hông của nàng bên, khống ở cương ngựa sau thấp hỏi: “Ngươi cởi qua ngựa sao?”

“ Vậy ngồi cho vững vàng, chúng ta đi!” hắn quát một tiếng, con ngựa nhanh chóng chạy về phía trước.

Hốt hoảng, nàng thiếu chút nữa bởi vì ngựa chạy nhanh là bị tuột xuống, may nhờ hắn kịp thời ôm hông của nàng.

“Ôm lấy ta.” Hắn nhìn về nàng nói.

Nàng nhìn lại hắn, trong mắt lóe lên ánh sáng trong suốt, tuy rằng trên mặt nàng có sẹo, nhưng cũng không che giấu được ánh sáng động lòng người. Sau đó, nàng nhắm mắt lại, nghe lời dựa vào người hắn.

Đông Phương Tình thở dài nhẹ nhõm.

Hắn có chút lo lắng nàng sẽ phản đối, sau đó kiên trì đòi xuống ngựa, nhưng thật may là nàng không có, mà nàng lại ở trong lòng hắn yên tĩnh như vậy, tự nhiên như vậy, cái loại kết hợp này chỉ xuất hiện qua trong cuộc đời hắn có một lần.

Nhưng nàng không phải là “ nàng”, hay lại là… chính “ nàng”?

Đối với nàng hắn càng lúc càng tò mò.

2 thoughts on “Đông Phương Thần Long – Chương 3.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s