Đông Phương Thần Long – Chương 3.1


Chương 3.1

Edit: Vân Nhi

536416_297271117050614_1461216489_n

 

“Nha!”

Nàng kinh sợ trợn to mắt, lập tức đẩy tay của hắn ra, lui ra sau hai bước, đưa tay kéo khăn che mặt lại, giấu đi khuôn mặt của nàng.

Đó là những vết thương to nhỏ khác nhau, vết thương có dài có ngắn, thậm chí trên trán cũng có, có vết cạn có vết sâu. Nhìn vết sẹo thì có thể thấy những tổn thương này đã tồn tại lâu rồi.

Đông Phương Tình cũng không bị khuôn mặt xấu xí của nàng hù dọa, ngược lại hắn lại bước về phía nàng.

“ Ta hù dọa nàng sao?” hơi thở của hắn ở phía sau lưng nàng, mà ngữ điệu âm ái của hắn rõ ràng hàm chứa sự áy náy.

Người đàn ông này… còn dịu dàng như vậy…

Nàng khép mắt lại, ngăn cản giọt lệ chua sót muốn tràn ra. Nàng không có cách nào mở miệng nói chuyện, chỉ có thể lắc đầu một cái.

Đông Phương Tình nhìn bóng lưng của nàng một lúc lâu.

Không biết vì sao, hai lần nhìn thấy nàng hắn đều có một cỗ cảm giác muốn kéo nàng vào trong ngực an ủi, muốn thay nàng chắn tất cả mọi tổn thương.

Chuyện này thật có cái gì không đúng!

Bọn họ chẳng qua là hai người xa lạ, hắn không nên đối với một cô gái xa lạ xuất hiện ý muốn bảo vệ!

“ Công tử, nô tỳ cáo…” nàng muốn rời đi.

“ Khoan!” hắn bắt được một cái tay nàng, tỉ mỉ xem xét vết thương trên tay nàng.

Mới vừa rồi nàng té ngã, nhất định là bởi vì ma sát với mặt đất mà bị thương.

“ Trước tiên cùng ta về phòng, ta sẽ bôi thuốc cho nàng!” là một chút vết thương nhỏ nhưng ở trên đôi tay mịn màng của nàng lại vô cùng không phù hợp. Kỳ quái, nàng là tôi tớ, tại sao lại có thể có một đôi tay mịn màng như ngọc vậy!

“Không cần.”

“ Cần!” hắn kiên trì, không để ý tới giãy giụa của nàng, dắt nàng đi về phía gian phòng của mình. Kha gia bảo mặc dù không nhỏ, nhưng địa hình căn bản không làm khó được hắn, chỉ cần đi qua một lần hắn liền hoàn toàn ghi nhớ.

Tránh thoát hắn không được, nàng không thể làm gì khác hơn là đi theo hắn về phòng.

Về trong phòng hắn liền thắp đèn lên, hắn dắt nàng ngồi xuống một cái ghế, sau đó lấy ra thuốc trị ngoại thương, kéo tay của nàng, cẩn thận xức thuốc.

Nàng cắn môi dưới, chịu đựng cảm giác đau đớn khi thuốc được bôi vào.

“ Cố gắng chịu đựng một chút, ngày mai sẽ không sao rồi!” hắn không tự chủ được an ủi nàng.

“ Vâng!” nàng gật đầu một cái.

Bôi thuốc xong, hắn dùng khăn lông thấm nước lạnh, nhẹ nhàng hướng về phía mặt nàng, nàng lập tức phản xạ co rụt người lại.

Đông Phương Tình kéo nàng lại gần hơn, bỏ qua cự tuyệt của nàng đem khăn lông áp lên vị trí sưng đỏ trên mặt nàng, nàng muốn tránh ra nhưng hắn lại dễ dàng dùng một tay khống chế nàng.

Hơi thở trên người hắn trong nháy mắt tràn ngập trong mũi nàng, thiếu chút nữa là nàng không thể kiềm chế được áp đầu vào ngực hắn.

“ Tại sao nàng ta lại đánh nàng?” hắn hỏi khẽ, vừa hỏi vừa quan sát phản ứng của nàng.

“ Ta rất xấu xí… ngươi đừng nên nhìn ta…” nàng hồi thần lại, cúi đầu thấp xuống, bộ dáng khổ sở muốn khóc.

“ Bề ngoài đẹp xấu đối với ta không hề quan trọng.” Quan trọng là bên trong trái tim mà thôi!

“ để… để cho ta trở về… ta không…”

“ Chờ ta giúp nàng bôi thuốc xong thì nàng có thể trở về!” Giọng điệu của hắn nhẹ nhàng nhưng rất kiên trì.

“ Nhưng mà tiểu thư…”

“ Nàng còn chưa nói cho ta biết tại sao nàng ta đánh nàng?” hắn lại lần nữa ôn nhu ngắt lời nàng.

“ Tiểu thư…” nàng ngừng lại “ Tiểu thư không muốn ta tới tiền viện, sợ ta dọa người khác sợ hãi!”

“ nàng làm việc ở đâu?”

“ Ta làm sai vặt trong phòng bếp của Kha gia bảo” nàng cắn cắn môi dưới “ ta … ta không đau… ngươi có thể buông ta ra!”

“ Nói cho ta biết nàng tên là gì?”

“ ta…” ánh mắt nàng tối lại, muốn nghĩ ra một cái tên nhưng đầu óc lại trống rỗng.

“ Đừng nói dối ta!” thanh âm của hắn mang theo vẻ cảnh cáo “ nói cho ta biết tên thật của nàng!”

Nàng hít sâu một cái, cắn môi im miệng không đáp.

Hắn nhìn nàng một lát, quyết định không ép buộc nàng.

“ Tại sao phải làm việc ở đây?”

“ Ta cần sống nha!” nàng nói nhỏ.

“ Tại sao mỗi lần nhìn thấy ta liền vội vã tránh xa ta?”

“Không có. . . . . . Không có.”

“ Không có?” hắn nâng cao cằm của nàng, lấy khăn lông cẩn thận chu đáo lau chỗ sưng đỏ trên mặt nàng.

“ Đừng.. nhìn ta!” nàng khó chịu quay mặt, đôi mắt ân ẩn ánh nước.

“ Đừng khóc!” hắn không tự chủ được an ủi nàng “ ở trước mặt ta, nàng không cần cảm thấy khó chịu!” Dung mạo bị hủy như vậy nhất định là trong lòng nàng rất đau đớn.

“ người ta nhìn xem nàng như thế nào không quan trọng, quan trọng là nàng cảm thấy chính mình như thế nào!” hắn tạm ngừng “ nàng thật sự bởi vì vết thương trên mặt mà tự ti, tự cho là mình đáng chịu sự khinh bỉ của người khác sao?”

“ ngươi… ngươi không hiểu đâu!” nàng đẩy hắn ra, sợ mình nếu tiếp tục sẽ đắm chìm mất!

“ Ta không hiểu rõ nàng có thể nói cho ta nghe!” hắn để nàng lui ra nhưng không để cho nàng rời đi.

“ Công tử, xin… buông nô tỳ ra, nô tỳ nhất định phải về rồi!”

Nàng không thể tránh thoát khỏi tay hắn.

“ Vậy nàng đáp ứng ta về sau không tránh ta nữa?” Đông Phương Tình không thích bộ dáng nàng tránh xa hắn như rắn rít bọ cạp vậy.

“ Công tử là khách quý, không nên cùng nô tỳ dây dưa như vậy!” nàng nóng nảy bén nhọn nói.

Hắn đột ngột buông nàng ra.

“ Trên đường trở về nhớ cẩn thận một chút. Vết thương không nên để dính nước!” Hắn nhàn nhạt dặn dò.

Hắn không tỏ vẻ giận nhưng nàng biết hắn tức giận.

“ Ta… ta…” nàng nghĩ muốn giải thích, nhưng không biết có thể nói cái gì, cuối cùng cố gắng nén lệ lại dứt khoát xoay người, rời khỏi phòng của hắn.

Không thể nào… không thể nào quay lại như trước kia…

Xoạt một tiếng, cánh cửa khép lại, đồng thời lúc đó hắn cũng xoay người lại.

Tại sao hắn lại đối với nàng dây dưa không nghỉ như vậy?

Chẳng lẽ chỉ vì ánh mắt của nàng cùng với ánh mắt của “ Nàng” giống nhau???

3 thoughts on “Đông Phương Thần Long – Chương 3.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s