Đông Phương Thần Long – Chương 1.2


Chương 1.2

Edit: Vân Nhi

13173722891656261412_574_574

Ngoại vi Sơn Đông, một chiếc thuyền bề ngoài không tầm thường một chút nào trôi chầm chậm trên sông, trên boong thuyền không có một bóng người, ở trong khoang thuyền mơ hồ lộ ra ánh sáng, chiếu rọi ra 2 bóng người âm u trong khoang thuyền.

Vài tiếng động nhỏ bé vang lên, một cánh tay mảnh khảnh khẽ lắc nhẹ, xách theo đèn lồng đi về phía sau khoang thuyền.

Đêm khuya, người vắng vẻ, tiếng nước chảy nghe có vẻ đặc biệt ồn ào, tối nay không có ánh trăng chiếu sáng, ngọn đèn nhỏ trên thuyền là ánh sáng duy nhất, lập lòe dưới ánh đèn là một bóng người thon dài mạnh mẽ rắn rỏi.

Hai người bên trong khoang thuyền đi ra đứng lặng lẽ, không dám tùy tiện lên tiếng.

Thân ảnh kia lặng lẽ đứng đó ngắm nhìn dòng nước trôi, đầu cúi thấp, không nhúc nhích tựa như đang trầm tư, vừa tựa như đang chuyên chú ngắm nhìn cái gì.

Hồi lâu sau, thân ảnh kia thở dài một cái, đem chuyện cũ trong trí nhớ kia giấu trở về trong lòng, đồ vật trên tay cũng cất lại trong ngực, lúc này mới lên tiếng:

“ Tranh Nhi, Hàn Tinh, các người còn muốn đứng ở đó bao lâu?”

A! bị phát hiện ra rồi!!! hai người xách theo ngọn đèn nhỏ liếc nhìn nhau 1 cái.

“ Đều là do chàng, nhất định là hô hấp quá lớn tiếng rồi!”

“ Ai kêu trên người nàng thơm như vậy, ta dĩ nhiên không nhịn được hít vào thêm chút nữa!”

“ Ba hoa!!!”

Phong Tranh xách ngọn đèn đi ra, khuôn mặt vì bị Hàn Tinh trêu chọc mà ửng hồng.

“ Đông Phương đại ca, huynh ở đây suy nghĩ cái gì vậy?”

“Không có gì.” Hắn nhàn nhạt lắc đầu.

Phong tranh khẽ cúi đầu nói:

“ Đông Phương đại ca, từ sau khi chúng ta xuất cung, huynh cũng không có nói chuyện, càng đến gần Sơn Đông huynh lại càng trầm mặc, Sơn Đông… có phải là có ý nghĩa gì khác với huynh không?”

“ Không có gì!” Đông Phương Tình quay đầu lại, nói sang chuyện khác “ Các người vừa mới thành thân, nên ở lại trong cung, hoặc là nên đi chỗ khác du ngoạn!”

“ Ta cũng nghĩ như vậy!” Thu Hàn Tinh hết sức đồng ý gật đầu, sau đó ánh mắt buồn bã liếc về phía cô gái áo xanh mà hắn yêu thương.

“ Cho nên chúng ta mới đi theo huynh tới Sơn Đông nha! Nơi này cũng là một địa phương đáng được du ngoạn nha!” Phong Tranh cười yếu ớt, đối với buồn bã của hắn xem như không thấy.

“ Đông Phương đại ca, nếu như huynh có chuyện phải làm thì ta và Hàn Tinh tuyệt đối sẽ không quấy rầy huynh. Nếu như có chuyện gì chúng ta có thể giúp thì ta cùng Hàn Tinh cũng rất vui vẻ giúp đỡ!” không đếm xỉa tới Hàn Tinh đang buồn ba, Phong Tranh rất săn sóc nói.

Đông Phương Tình nhìn bộ mặt bất đắc dĩ của Hàn Tinh một cái, biết Hàn Tinh rất muốn cùng với Phong Tranh hưởng thụ mấy ngày thế giới của hai người, nhưng mà Phong Tranh nói muốn đi theo hắn nên Hàn Tinh cũng không dám không đi, nếu tiếp tục như vậy thì Hàn Tinh sẽ nhanh chóng biến thành oán phu rồi!

“ Các người nên đi xuống Giang Nam, nơi đó mùa xuân hoa nở, khí hậu ấm áp, trăm hoa đua nở, thích hợp cho tân hôn hai người!”

“ Đúng nha, Giang Nam không tệ nha!” Hàn Tinh gật đầu mạnh.

“ Nhưng mà Sơn Đông cũng rất đẹp nha! Hơn nữa, Sơn Đông cũng gần biển, ta còn chưa có nhìn thấy biển nha, ta nghĩ muốn tới Sơn Đông!” Phong Tranh mỉm cười nói, cũng không tin Hàn Tinh dám nói không đi.

Quả nhiên Hàn Tinh chỉ có thể ở một bên chấp nhận than thở. Ai bảo hắn là nam nhân thương yêu thê tử đâu, bất kể thê tử nói gì, thì vì để cho nàng cao hứng hắn chỉ có đường làm theo mà thôi.

“ Tranh nhi có nghĩ muốn đặc biệt đi tới nơi nào không?” Đông Phương Tình nhịn cười hỏi.

Phong Tranh suy nghĩ một chút “ không có, đi du ngoạn nha, hứng thú đi đâu thì đi không cần phải định trước!”

“ Còn Hàn Tinh thì sao?”

“ Tranh nhi muốn đi đâu thì ta sẽ đi với nàng!” hắn còn có thể nói câu thứ hai sao?

Tranh nhi cười trợn mắt nhìn khuôn mặt uất ức của hắn một cái, cảnh cáo hắn đừng có giả bộ đáng thương, nếu không đợi lát nữa… hắn liền chuẩn bị “ Vườn không nhà trống” đi!!!

Tiếp thu được cảnh cáo của thê tử, Hàn Tinh lập tức phấn chấn tinh thần, lộ ra khuôn mặt tươi cười.

“ Đông Phương, đừng lo lắng cho chúng ta, chỉ cần cùng Tranh nhi ở chung một chỗ thì dù có đi tới nơi nào ta cũng đều là tuyệt đối cao hứng kiêm vui lòng!” Đây tuyệt đối là lời nói thật của hắn.

Đông Phương Tình nhìn hai người bọn họ một chút, trong nháy mắt vẻ mặt có chút cô đơn.

Nếu như… “ nàng” vẫn còn ở đây… đêm đó chuyện gì cũng không có xảy ra…

“ Đông Phương đại ca?” Phong Tranh bước tới gần hắn, lo lắng nhìn hắn “ huynh có khỏe không?” nàng chưa từng nhìn thấy qua Đông Phương đại ca luôn  luôn trầm ổn trên mặt lại xuất hiện dáng vẻ như vậy: cô đơn hòa lẫn với bi thương, tuyệt vọng, tưởng nhớ! Đủ loại tâm tình phức tạp xuất hiện trên mặt hắn.

“ ta không sao!” Đông Phương Tình nhanh chóng hồi thần, khẽ mỉm cười với họ rồi nói “ ngày mai sẽ tiến vào bên trong Sơn Đông, ngươi cùng với Hàn Tinh đi dò xét phân đà của Thanh Long đường một chút, thuận tiện giúp ta làm một chuyện!”

“Chuyện gì?” Phong tranh lập tức hỏi.

“ Bên trong Sơn Đông có một tòa Kha Gia bảo, các người có nghe qua chưa?”

“ Nghe qua!” Phong Tranh cùng Hàn Tinh đều gật đầu.

“ Không cần lấy danh nghĩa của Vân Lưu cung, âm thầm phá hư việc buôn bán của Kha gia bảo, bất luận là bảo tiêu, nuôi ngựa, hoặc là các buôn bán linh tinh khác! Các ngươi có làm được không?”

“ Không sử dụng người của Thanh Long đường sao?” Phong Tranh suy nghĩ sâu xa hỏi. Mấy năm nay, nàng đi theo bên cạnh Đông Phương đại ca, đối với việc Đông Phương đại ca đặc biệt điều tra Kha Gia bảo nàng có ấn tượng rất sâu.

“ Có thể dùng, nhưng không thể để người ta biết!”

“ Ngươi muốn làm cái gì?” Hàn Tinh chau mày lại hỏi.

“ Ta và Kha Gia bảo có chút chuyện riêng!” Đông Phương Tình nhàn nhạt nói “ Tranh nhi, có đồng ý giúp ta chuyện này không?”

“ Vâng! Tranh nhi nhất định sẽ làm được!” Phong Tranh không chút do dự liền gật đầu đáp ứng hại Hàn Tinh muốn ngăn cản cũng không kịp.

Hắn nghĩ cùng Tranh Nhi hai người lén lút đi du lịch, hơn nữa cùng nhau tạo nên những ký ức đẹp, nhất thời một câu đồng ý của nàng khiến cho chủ ý trong lòng hắn vỡ tan thành mảnh vụn.

Đông PHương Tình liếc nhìn Hàn Tinh đang buồn bã một cái, thiện tâm tuyên bố cho hắn biết một tin tức tốt: “ Đợi ngày mai vừa tiến vào Sơn Đông, ta liền lên bờ, chiếc thuyền này cùng chuyện của Thanh Long đường liền tạm thời làm phiền ngươi và Hàn Tinh rồi!”

“ Lên bờ? Đông Phương đại ca muốn đi đâu?” Phong Tranh lập tức quan tâm hỏi.

Hàn Tinh cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực nhìn hắn.

“ ta có chuyện muốn làm!” Đông Phương Tình nhìn bầu trời lặng gió, trêu ghẹo nói: “ Tranh Nhi, không cần lo lắng cho ta, Thanh Long đường chủ danh tiếng trên giang hồ vẫn có chút năng lực tự mình hành động nha!”

“Ta. . . . . . Ta không phải là có ý này.” Phong tranh đỏ mặt nói.

“ Tranh nhi, đừng hỏi nhiều nữa. Đông Phương tự biết chừng mực mà!” Hàn Tinh ôm lấy thê tử, nhìn thấu Đông Phương đang không muốn nói thêm gì. “ Có chuyện gì thì hãy liên lạc với chúng ta, nếu ngươi còn chưa tính về cung thì chúng ta sẽ luôn đợi ngươi ở Sơn Đông này!”

“Đa tạ.”

“ Đừng nói đa tạ” Hàn Tinh cảnh cáo “ ngươi cũng như người nhà của Tranh Nhi, vì vậy ta cũng coi ngươi như người nhà, nếu là người nhà thì chuyện giúp đỡ lẫn nhau là chuyện thường tình, nói cảm tạ thì thật là quá khách khí!”

Đông Phương Tình bật cười, nhìn Phong Tranh “ Tranh Nhi, ánh mắt của ngươi không tệ nha!”

“ Phải nói là bốn tỷ muội chúng ta rất là may mắn!” cả ba vị tỷ muội kia của nàng cũng vậy nha.

“ Đông Phương đại ca, huynh cũng sẽ có may mắn của mình!”

“Vậy sao?”

“ Dĩ nhiên!” Phong Tranh rất khẳng định. Nàng rất tò mò đợi có thể nhìn thấy Đông Phương tẩu tẩu!!!

Nhìn nước trôi trên sông, Đông Phương Tình cũng không dám khẳng định như vậy.

Thê tử của hắn… nàng sinh tử còn chưa biết, thê tử đã thất lạc mười năm của hắn, cô gái đã hô to “ phải gả cho Mặc Nghiễn ca ca”, là thê tử duy nhất trong cuộc đời này Đông Phương Tình thừa nhận, chẳng qua là…

Nàng… vẫn còn sống sao???

2 thoughts on “Đông Phương Thần Long – Chương 1.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s