Tây Môn Bạch Hổ – Chương 10.1


Chương 10.1

Edit: Vân Nhi

Bởi vì không muốn bị gả đi sớm, bởi vì không muốn gả cho một người chưa từng gặp mặt, cho nên nàng mới rời nhà trốn đi, quyết định đi xông xáo giang hồ!

Bởi vì biết hắn là Tây Môn Bất Hồi mới đáp ứng đi theo hắn!

Bởi vì muốn hắn chủ động từ hôn, cho nên mới ra điều kiện…

Phong Sơ Tuyết đem mọi chuyện từ đầu tới cuối nói với hắn, Tây Môn Bất Hồi vẫn duy trì vẻ mặt không thay đổi lắng nghe nàng nói.

“ Chuyện chính là như vậy!” nàng nhìn hắn, nhưng mặt hắn vẫn không hề thay đổi một chút nào.

“ Như vậy kết luận…?” hắn vô cùng lễ độ hỏi.

Nàng hít sâu một cái rồi nói: “ Nếu như mà ta nói không gả thì cha mẹ nhất định sẽ không đồng ý, cho nên ngươi hãy từ hôn đi!”

Tây Môn Bất Hồi hỏi lại một lần nữa: “ nàng thật sự muốn ta từ hôn, hủy bỏ hôn ước giữa chúng ta?” trong giọng nói của hắn ẩn chứa một chút cảm giác xiết chặt.

“ Ừ!” nàng rất khẳng định gật đầu, coi như tình huống bây giờ đã thay đổi nàng cũng vẫn duy trì ý muốn như lúc đầu.

Tây Môn Bất Hồi nhìn nàng một lúc lâu, sau đó mới gật đầu một cái.

“ ta hiểu!” hắn đứng lên khỏi mép giường, thối lui ra một khoảng cách với nàng. “ Ta đã nói rồi, ta sẽ đáp ứng yêu cầu của nàng, cho nên hiện tại, ta sẽ làm theo mong muốn của nàng!”

“ Thật?” vẻ mặt của hắn có cái gì đó không đúng, mà theo nàng dự đoán, hắn không nên dễ dàng đồng ý như vậy mới đúng, ít nhất cũng sẽ phản bác lại, nhưng cái gì hắn cũng không có, hắn đã đồng ý!!!

“ Chờ sau khi vết thương của nàng lành lại, ta sẽ phái người tiễn đưa nàng trở về Phong Lăng Cốc, hơn nữa ta sẽ viết một phong thư cho lệnh tôn và lệnh đường, qua một thời gian thì ta sẽ tự mình tới cửa bái phỏng, sẽ đem cuộc hôn ước này chính thức giải trừ!” hắn nói.

“ Bất Hồi…” Thái độ của hắn thật là kỳ quái.

“ Phong cô nương, xin nghỉ ngơi thật tốt, ta sẽ gọi người đưa cơm tới!” lễ độ gật đầu một cái, hắn xoay người nhảy ra khỏi cửa phòng, từ đó không bước vào phòng nữa.

Ba ngày sau đó, Bất Hồi phái người đưa Phong Sơ Tuyết trở về Phong Lăng Cốc, đó là lần cuối cùng Phong Sơ Tuyết được nhìn thấy hắn.

Hắn nói… “xin nàng đừng nên giửa đường chạy đi, bằng không hôn ước không giải trừ được, nguyện vọng của nàng đừng mong đạt được.”Phong Sơ Tuyết không thể làm gì hơn là tức giận bỏ đi ý định trốn đi của mình.

Bất kể nàng đang suy nghĩ gì, hắn hình như đều có thể lập tức biết được, sau đó chỉ cần dùng một câu nói liền đem nàng đánh trở về nguyên hình, khiến cho nàng phải ngoan ngoãn nghe lời.

Phong Sơ Tuyết bực mình rời đi.

Đến thời điểm cuối cùng Lôi Quyết và Thạch Vô Quá mới phát hiện ra có gì không đúng. Hai người kia… phải là chuẩn bị thành thân nha, tại sao lại một người đi, một người ở lại, hơn nữa thấy được rõ ràng là họ chia tay không vui vẻ chút nào?

Trong vòng vài ngày chữa thương đã xảy ra chuyện gì mà họ không biết sao???

Thật là làm cho người ta tò mò, Lôi Quyết và Thạch Vô Quá quyết định lên tiếng hỏi cho rõ.cho nên vào ngày thứ ba, bọn họ rốt cục không nhịn được nữa quyết định đi tới phòng của Tây Môn Bất Hồi.

Kết quả, cửa vừa đẩy ra bọn họ liền thấy Tây Môn Bất Hồi đang viết thư pháp.

Oa!!! Đến lúc nào rồi mà hắn còn có tâm tình luyện tập thư pháp, Thạch Vô Quá nhìn qua thiếu chút xíu nữa là té xỉu. nhớ ngày đó hắn không tìm thấy Lôi Quyết, hắn đã lo lắng tới ăn không đủ no, ngủ không ngon, chỉ có thể ôm lấy kiếm của Lôi Quyết bôn ba một ngày một đêm đi tìm Tây Môn Bất Hồi, suy nghĩ biện pháp tìm được Lôi Quyết, nhưng Tây Môn Bất Hồi lúc này lại không giống vậy.

Phong Sơ Tuyết đã đi về nhà thế mà hắn lại ở chỗ này tỉnh táo cầm bút lông luyện thư pháp???

Thật là quỷ quái nha!!!

“ Tây Môn đại ca!” Lôi Quyết đứng ở cửa, vẻ mặt lo lắng nhìn hắn.

“ vào đi!” Tây Môn Bất Hồi không quay lại cũng không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói cũng thật là bình tĩnh. “ Các ngươi đặc biệt tới tìm ta cũng không phải vì muốn đứng ở cửa chứ?”

Người này tâm tình thật là không tốt nha! Thạch Vô Quá âm thầm nghĩ. Ít nhất chuyện Phong Sơ Tuyết rời đi cũng có ảnh hưởng đối với Bất Hồi, vậy hắn cũng sẽ không còn cảm giác mình là người nam nhân duy nhất trầm mê trong tình yêu.

“ Tây Môn đại ca, tại sao huynh lại để Sơ Tuyết rời đi?” Lôi Quyết làm việc luôn chính trực, không quanh co lòng vòng, cho nên vừa vào cửa liền trực tiếp hỏi.

“ Không phải là do ta khiến cho nàng rời đi, là nàng lựa chọn muốn rời khỏi ta!”

“ Tại sao?” rõ ràng là hai người chàng có tình, thiếp có ý, tại sao còn phải tách ra??? Lôi Quyết thực sự không hiểu.

“ Nàng không muốn nhượng bộ hôn ước, gả cho người nàng được chỉ định, cho nên đã yêu cầu ta giải trừ hôn ước, ta đã đáp ứng cho nàng một cam kết, cho nên hiện tại đúng hẹn để cho nàng đi!” Vì vậy, hắn đã thả tiểu nữ nhân lanh chanh đó đi.

“ Nàng nói muốn giải trừ hôn ước ngươi liền giải trừ hôn ước, sau đó một mình trốn ở chỗ này… luyện thư pháp???” Thạch Vô Quá thiếu chút nữa cà lăm nói.

Ông trời làm chứng, hắn biết người này gần 10 năm, chưa từng thấy qua Bất Hồi có hành động không phù hợp với lý trí tỉnh táo, nói cách khác, nếu như Phong Sơ Tuyết không hề có một chút quan trọng gì với hắn, Tại sao Tây Môn Bất Hồi lại có hành động thất thường như vậy???

“ Tây Môn đại ca, nếu như Sơ Tuyết đối với huynh rất quan trọng vậy thì huynh cũng không cần để cho cô ấy đi nha!” Bất kể là có hôn ước hay không, bọn họ hiện tại là lưỡng tình tương duyệt không phải sao???

“Một người như con chim nhỏ từ nhỏ độc lập tự chủ, không chịu câu thúc, chắc chắn sẽ không bị bất luận kẻ nào trói chặt.” Tây Môn Bất Hồi vẫn như cũ viết thư pháp của hắn, giọng nói bình thản tỉnh táo, giống như là chuyện đang nói không có liên quan gì tới hắn, Lôi Quyết và Thạch Vô Quá mới là nhân vật chính.

“ Cho nên, ngươi tính toán để cho con chim nhỏ này, con chim nhỏ mà mình mến yêu bay một mình?” Thạch Vô Quá quả thật không thể tin được. Tây Môn Bất Hồi, người được người ta gọi là Tiếu Diện Hổ, được xưng là Bạch Hổ đường chủ túc trí đa mưu, lại có thể làm ra được loại chuyện ngây ngô này???

Nam nhân trơ mắt để nữ nhân mình yêu thích đi xa, đã là ngu ngốc, mà cái tên nam nhân còn hộ tống người nữ nhân mình yêu mến đi lại càng là người ngu ngốc hơn!!!

“ Tây Môn đại ca, ta thấy rằng trong lòng Phong Sơ Tuyết cũng có huynh, tại sao huynh không giữ nàng lại?” Lôi Quyết vẫn không thể nào giải thích được.

“ Đắn đo giữa ‘ thu’ hay ‘ phóng’ cũng là một loại trí tuệ.” Tây Môn Bất Hồi chậm rãi viết xuống một câu, “ các ngươi không phải là đang muốn trở về quê hương giỗ tổ sao?” Bọn họ nói muốn chờ thêm 2, 3 ngày nữa, bây giờ đã qua 2, 3 ngày rồi, kết quả bọn họ vẫn còn ở lại nơi này, hơn nữa còn mang một bộ dáng không hề có ý định bước đi.

“ Chuyện của chúng ta thì chúng ta sẽ an bày, bây giờ chuyện của ngươi thì tương đối là phiền toái nha!” đâu chỉ là phiền toái, quả thực là một vấn đề khó khăn, coi như cung chủ có ở chỗ này cũng chưa chắc có thể giải quyết được!!! Thạch Vô Quá đa nghi suy nghĩ.

“ chuyện tình cảm giữa nam và nữ chỉ có người trong cuộc mới có thể giải quyết!” Tây Môn Bất Hồi trả lời.

“ Nhưng mà ngươi một chút cũng không có dáng vẻ muốn giải quyết nha!!!” Thạch Vô Quá trừng hắn một cái.

“ Tình cảm cũng là một loại tiền đánh cuộc, một ván quyết định thắng thua!” Tây Môn Bất Hồi lại viết xuống trên giấy một câu.

“ Tây Môn Đại ca!” Lôi Quyết ngồi xuống chỗ trống bên cạnh hắn, vẻ mặt vô cùng lo lắng “ rốt cục huynh muốn làm như thế nào?”

“ Kết quả chỉ có hai loại, ‘ thắng được tất cả’ hay ‘ mất hết tất cả’!” hắn lại viết xuống trên giấy một câu cuối cùng. Hắn lấy việc rời xa để đánh cuộc lòng của Phong Sơ Tuyết!!!

Trong lòng của Thạch Vô Quá cảm thấy oán thầm, rốt cục cũng đã có chút hiểu ra.

“ Bất Hồi, ta cảm thấy ngươi đang ở đây đùa bỡn người khác!” hắn oán hận nói.

Lôi Quyết vẫn ngẩn ngơ không hiểu được chân tướng.

Tây Môn Bất Hồi để bút xuống, ngẩng đầu lên khẽ mỉm cười.

“ Có sao?” hắn nở nụ cười tuấn nhã xem ra vạn phần vô tội.

“ Các ngươi đang nói gì?” Lôi Quyết không hiểu được hỏi.

“ Được rồi, xem ra ta và Lôi Quyết đã thật phí công lo lắng cho ngươi!!!” Thạch Vô Quá lắc đầu liên tục, thật là bạn xấu mà!!!

“Đa tạ đã quan tâm.” Tây Môn Bất Hồi rất có lễ nói cảm tạ.

“ nói như vậy ta quả nhiên là hiểu ngươi rất rõ!” Thạch Vô Quá tỏ vẻ tiếc nuối nói.

“ Cuộc sống mà không có tri kỷ thì sẽ rất là tịch mịch!” Tây Môn Bất Hồi cười cười nói.

“ Rốt cục là hai người đang nói cái gì?” Lôi Quyết ngẩn người hỏi, nhìn qua lại hai người bọn họ.

Thạch Vô Quá ôm lấy thê tử, ai da!!! Ai bảo trời sinh nàng tính tình chính trực, vĩnh viễn nàng sẽ không hiểu được những nam nhân trong bụng đầy kế bọn họ đang nghĩ cái gì!!!

“ Thật ra thì đáp án chỉ có hai câu!” Thạch Vô Quá giải thích “ Bất Hồi nói giải trừ hôn ước, nhưng hắn không có cam kết sẽ không lại tới cầu hôn!”

Theo tính toán của Tây Môn Bất Hồi, Sơ Tuyết kiên trì giải trừ hôn ước chứ nàng không có nói là sẽ không gả cho hắn nha!!

………………….

One thought on “Tây Môn Bạch Hổ – Chương 10.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s