Tây Môn Bạch Hổ – Chương 9.4


Chương 9.4

Edit: Vân Nhi

 

 

Nàng nhìn hắn chằm chằm, càng nghĩ tới hắn càng giận, tức tức nước mắt của nàng tự nhiên từng giọt từng giọt rơi xuống.

“ Tiểu Tuyết!” Tây Môn Bất Hồi sợ hết hồn hô lên.

Nàng cũng bị chính mình làm cho giật mình, sau đó giơ tay lên lau nước mắt, nhưng càng lau đi thì càng rơi ra nhiều hơn, càng lau càng tức giận.

“ Ghét…” nàng căm giận cầm gối làm vũ khí, ném về phía hắn.

“ Tiểu Tuyết!” hắn dịu dàng gọi, chụp được cái gối, bước lên phía trước ngồi xuống bên cạnh nàng, ôm nàng vào ngực.

“ Ô… ngươi ghê tởm!” không ngừng được, nàng dứt khoát khóc lớn!!!

Thời điểm khi hắn bị thương, nàng không dám khóc, sợ vừa khóc sẽ không ngừng được, chỉ có thể nghĩ tới phải chữa thương cho hắn, phải chăm sóc cho hắn bình phục!

Hắn bị thương… là bởi vì nàng. Phút chốc khi hắn bị trúng nhát kiếm kia, khi nàng rút kiếm, khi máu hắn phun ra, nàng cái gì cũng không thể suy nghĩ, cái gì cũng không muốn, trong lòng chỉ có một ý niệm đó là nếu như hắn có mệnh hệ gì, nàng tuyệt đối sẽ không bỏ hắn cô đơn nơi địa phủ, khi đó nàng mới biết đối với nàng hắn đã trở nên quan trọng tới như vậy!

Nhưng mà… người này thương thế vừa chuyển tốt một chút lại cùng nữ nhân khác thân cận như vậy, còn bị nàng nhìn thấy, bất kể đó là thật hay giả nàng chỉ cần nghĩ tới là lại tức giận.

“ Được rồi, là lỗi của ta!” Nhưng mà hắn cũng là người vô tội nha, vì hắn căn bản không hề muốn mấy loại mỹ nhân kia nha.

“ Ô… biết rõ nàng ta có ý đồ với ngươi, ô ô…. Ngươi còn cho nàng ta tới gần ngươi, ô … ngươi đần!!!” Vừa khóc vừa mắng, nước mắt của nàng cứ lau trên người hắn.

“ Là ta thiếu thận trọng!” hắn chấp nhận thở dài.

Đụng phải thời điểm này, nam nhân trừ việc nhận sai ra chẳng lẽ lại cùng một nữ nhân đang khóc lóc giảng đạo lý sao? Chớ có ngu ngốc như vậy!!!

“Ngươi hại ta…” nàng đánh hắn “ Hại ta…hại ta thương tâm… ô…. Bại hoại, xấu xa!”

“ Thật xin lỗi!” Ba chữ này là hắn rất có thành ý nha!

Nếu như hắn đủ cẩn thận, nàng sẽ không hiểu lầm, sẽ không đơn độc chạy ra ngoài bị Thanh Thành lão tổ đả thương, là hắn hại nàng chịu thương tích này!

“ Ô… Bất Hồi ngốc…”

Chờ nàng mắng xong thì cả áo của Tây Môn Bất Hồi cũng đã ướt đẫm nước mắt của nàng.

Nàng vẫn còn khóc, nhưng tiếng khóc càng lúc càng nhỏ, tâm tình cũng bình tĩnh hơn, Tây Môn Bất Hồi vẫn như cũ ôm lấy nàng, đặt cằm lên đỉnh đầu nàng.

“ Đừng khóc nữa ,được không?” nàng không khóc thì thôi , vừa khóc là kinh người. Chẳng qua là tim của hắn bị tiếng khóc của nàng làm cho rất đau!

“ không cần… ngươi quan tâm…” nàng nấc cục, nước mắt dần dần ngừng lại.

“ nếu có thể không quan tâm thì ta đã sớm  bỏ nàng lại, nhưng mà ta không bỏ được!” hắn nâng mặt nàng lên, lau đi nước mắt của nàng.

Nàng hít mũi một cái, giương mắt nhìn hắn. lời ngon tiếng ngọt của hắn thật rất kém cỏi, nhưng lại động lòng nàng, một lời nói của hắn khiến cho nàng không còn tức giận nữa.

“ Về sau không cho phép ngươi để cho những nữ nhân có ý đồ với ngươi tới gần ngươi nữa!” nàng mạnh mẽ ra lệnh.

“ Được!” hắn gật đầu.

“ Ngươi thề?”

“ Còn phải thề?” hắn nhướng mày hỏi.

“ Dĩ nhiên!” nàng làm một bộ dáng không thương lượng, Tây Môn Bất Hồi không thể làm gì khác hơn là thề.

“ Trời cao chứng giám, Tây Môn Bất Hồi ta sẽ cùng những nữ nhân có ý đồ với ta giữ một khoảng cách, nếu như mà làm trái…”

“ Phạt ngươi quay vào vách tường suy nghĩ, không bước chân ra khỏi nhà ba ngày!” nàng tiếp lời hắn.

Tây Môn Bất Hồi thiếu chút nữa là bật cười, thật may là kịp thời nhịn được, ngoan ngoãn nói: “ Phạt ta úp mặt vào tường sám hối, không bước chân ra khỏi nhà ba ngày!” cái này không biết là lời thề gì.

“ Cái này thì còn được!” cuối cùng nàng cũng hài lòng.

“ Bây giờ có thể để cho ta chữa thương chưa?” Tây Môn Bất Hồi kiên nhẫn hỏi.

“ Có thể” nàng buông chăn ra.

Tây Môn Bất Hồi xoay người nàng lại, kéo y phục của nàng xuống, mắt nhìn thẳng, đắp thuốc lên vai nàng. Phong Sơ Tuyết không hề phản đối, khi nàng hôn mê thì nàng đã mơ hồ cảm thấy được những chuyện này.

Nàng cúi đầu che giấu thẹn thùng. Mặc dù nàng ở trong cốc từ nhỏ, nhưng vẫn hiểu được nam nữ khác biệt, hiện tại ngay cả thân thể của nàng hắn cũng nhìn qua.

Từ khi quen biết tới giờ, biến chuyển của hai người… hiện tại là thời điểm nói rõ thân phận rồi sao?

“Bất Hồi?”

“ ừ?” hắn lơ đãng lên tiếng.

“ Ngươi có nhớ ta đã nói muốn yêu cầu ngươi một chuyện sao?”

“ Nhớ!” Rất tốt, dược liệu thoa lên mấy ngày này vết chưởng trên người nàng đã phai đi rất nhiều rồi.

“ Ngươi có muốn biết là chuyện gì hay không?”

“ Nàng nói đi!” trị liệu xong, hắn kéo thẳng lại y phục cho nàng.

“ Từ hôn?” hắn không hiểu hỏi lại.

Nàng quay người lại, nhìn thẳng vào mắt hắn.

“ Ngươi cùng Phong Sơ Tuyết của Phong Lăng Cốc có hôn ước, Phong Sơ Tuyết không muốn gả cho ngươi nên mới rời nhà trốn đi!”

“ Ta biết!” phản ứng của hắn thật bình tĩnh.

Đường chủ tiền nhiệm của Bạch Hổ đường là nghĩa phụ của hắn, cùng Phong Kế Quang là bạn hữu tri giao, hai bên đã cùng nhau lập nên hôn ước này, lời của nghĩa phụ nói hắn không bao giờ quên.

“ Cha mẹ làm chủ, cũng không thể đại biểu cho hai người đồng ý, hai người không quen biết có thành thân cũng sẽ không hạnh phúc, cho nên ta muốn ngươi từ hôn!” nàng giống như không nghe thấy lời hắn nói, tiếp tục nói.

“ Tại sao?” tại sao nàng muốn từ hôn?

Ánh mắt của nàng lấp lánh, kiêu ngạo lại tự tin.

“ Bởi vì ta chính là Phong Sơ Tuyết, là vị hôn thê của ngươi, mà ta không cần bất kỳ ai thay ta an bày hôn nhân, ta muốn gả cho người mà ta tự chọn!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s