Tây Môn Bạch Hổ – Chương 7.2


Chương 7.2

Edit: Vân Nhi

 

 

Chẳng quan tâm võ công khỉ gió của hắn có được hay không, Phong Sơ Tuyết liền ra tay trước.

“ Sư huynh, huynh đừng nói lung tung, tiểu thư đối với ta rất tốt, nàng còn nói sẽ giúp ta an bài công việc kiếm tiền nha!” Hà Thắng gấp gáp kêu lên.

Võ công của Văn Chí trong bốn sư huynh đệ cũng đứng hàng thứ hai, Sơ Tuyết tuyệt đối là không thể đánh lại hắn, Tây Môn Bất Hồi biết khuyên là vô dụng nên điểm huyệt của Thanh Thành lão tổ, xoay người vừa đúng lúc ngăn trở một kiếm của Văn Chí.

“ Bất Hồi!”

Tây Môn Bất Hồi che chở nàng ở phía sau, vung quạt hai ba lần là đánh rớt kiếm của Văn Chí khiến hắn lui về.

“ Tiễn đưa cho ngươi một chút kỹ niệm!” Sơ Tuyết giơ tay lên, đem một viên thuốc màu xanh ném chính xác vào trong miệng của Văn Chí.

Văn Chí nhất thời không phòng bị liền một ngụm nuốt vào mất.

“ Tiểu Tuyết!” Tây Môn Bất Hồi ngăn cản không kịp.

“ Hừ! Xem ngươi sau này còn dám nói lung tung hay không!” nàng vỗ vỗ đôi tay, liếc hắn một cái xem thường.

“ Nàng cho hắn ăn cái gì?”

“ Yên tâm, sẽ không chết cũng sẽ không đau, chẳng qua là khiến cho hắn yên tĩnh một chút thôi!” bị người ta ô nhục ngay trước mặt, nếu như không cho hắn một chút kỹ niệm thì chẳng phải là bôi nhọ uy danh Phong Lăng Cốc của nàng?

Tây Môn Bất Hồi nhìn một chút bộ dáng nói không ra lời của Văn Chí, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu một cái.

“ Nàng nha!”

“ Như thế nào?” nàng làm một bộ dạng hung hăng nhìn hắn, hắn nào dám nói thêm cái gì nữa.

“ Không có gì!” nhường nhịn nữ nhân một chút, nể mặt nàng, tuyệt đối là một loại mỹ đức nha!!!

“ Không có là tốt nhất!” nàng ra uy với hắn xong mới chịu hỏi hắn tính toán xử lý đám người phái Thanh Thành như thế nào, thì sau ót đột nhiên cảm thấy một lường chưởng phong phóng tới.

“ Tiểu Tuyết!”

Tây Môn Bất Hồi kịp thời kéo nàng ra, phản kích trở về một chưởng, Thanh Thành lão tổ lại chịu chế phục, nhưng Triệu Thành lại nhân cơ hội đâm một kiếm vào vai phải của Tây Môn Bất Hồi.

“ Ngô!” Tây Môn Bất Hồi xoáy chân đá một cái, Triệu Thành lập tức bay ra ngoài, miệng phun máu tươi. Tây Môn Bất Hồi ngưng mắt nhìn quét qua bọn họ.

Thanh thành lão tổ không dám tham chiến, bởi vì bị hai chưởng, khí huyết trong cơ thể sôi trào không dứt, không để ý tới người khác liền quay người bỏ trốn, thấy sư phụ chạy trốn, các đệ tử khác lập tức chạy đi theo.

“ Bất Hồi!” Phong Sơ Tuyết mặt mày trắng xanh vịn lấy hắn.

“ Yên tâm, không có… thương tổn vào chỗ hiểm yếu!” Trên trán hắn toát mồ hôi lạnh, một tay hắn điểm trụ huyệt đạo chung quanh vết thương, “ Thay ta rút kiếm!”

Phong Sơ Tuyết hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn hắn, ngộ nhỡ kiếm lệch ra ngoài, máu chảy không ngừng thì làm sao bây giờ?

“ Không rút ra thì không có cách nào chữa thương cả!” vẻ mặt hắn nhẹ nhõm bừa bãi giống như thường ngày vậy, chỉ có mồ hôi lạnh trên trán tiết lộ hắn đang đau đớn.

“ Nhưng mà…”

“ ta chỉ tin tưởng nàng, thay ta rút kiếm!”

Hắn còn cười được! Phong Sơ Tuyết lau nước mắt đi, gật đầu một cái.

“ A Thắng, ngươi qua đây giúp ta giữ chặt hắn!” nàng vừa nói, Hà Thắng đứng ở một bên lo lắng không biết phải làm gì cho phải lập tức liền chạy tới giúp đỡ.

“ Ta rút đây!” nàng hít sâu một cái, cầm lấy chuôi kiếm.

“ Ừ!” Tây Môn Bất Hồi gật đầu một cái, Phong Sơ Tuyết lập tức đem kiếm rút ra.

Máu tươi lập tức phun ra từ vết thương, Tây Môn Bất Hồi lập tức đè vết thương lại, trước khi hôn mê thì giao phó trước “ Đây là kim sang dược…”

“ Ta biết rõ!” Phong Sơ Tuyết gật đầu một cái, lập tức nhận lấy bình sứ trong tay hắn, đổ thuốc lên vết thương.

“ Đến… địa giới Hán Thủy… Phong Lai… khách sạn…” hắn rốt cục cũng ngất đi.

“ Bất Hồi…” Phong Sơ Tuyết cắn chặt môi dưới, cố gắng chịu đựng không khóc, cùng Hà Thắng hai người đỡ hắn đi.

Bắt đầu từ bây giờ, nàng sẽ bảo vệ cho hắn!

Mướn xe ngựa, Phong Sơ Tuyết cùng với Hà Thắng mang theo Tây Môn Bất Hồi trở vệ, đến địa giới Hán Thủy tìm đến Phong Lai khách sạn, thì ta là Phong khách sạn ở cách đó không xa.

Trong lúc này, Tây Môn Bất Hồi lúc tỉnh lúc mê, Kim sang dược mặc dù hữu hiệu cầm máu vết thương, nhưng bởi vì hắn bị mất máu quá nhiều nên rất yếu ớt, xe ngựa dừng ở trước cửa Phong Lai khách sạn, Phong Sơ Tuyết thanh toán tiền xe, cùng Hà Thắng hai người hợp lực đêm Tây Môn Bất Hồi dìu vào khách sạn.

“ Khách quan…” Phong Lai khách sạn buôn bán rất tốt, cực kỳ… Bên trong tất cả tiểu nhị đều là nữ. Nữ chưởng quỷ vốn là cười tới sáng lạn, nhưng vừa nhìn thấy Tây Môn Bất Hồi bị thương thì sắc mặt nàng lập tức biến đổi.

“ Chuyện gì đã xảy ra?” nàng đẩy Phong Sơ Tuyết ra, vịn lấy Tây Môn Bất Hồi, vừa hỏi nhưng không đợi đối phương trả lời thì liền lập tức gọi tiểu nhị khác “ A Trữ, đi gọi đại trưởng quỹ tới hậu viện!”

Phong Sơ Tuyết cứ như vậy nhìn nàng đem Tây Môn Bất Hồi đi, thiếu chút nữa là quên đi theo.

One thought on “Tây Môn Bạch Hổ – Chương 7.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s