Tây Môn Bạch Hổ – Chương 5.1


Chương 5.1

Edit: Vân Nhi

 

 

“Đông”  một tiếng, Phong Sơ Tuyết giống như là bị người ta gõ cho một cái, nàng đỏ mặt, nũng nịu nói: “ Tây Môn Bất Hồi, ngươi nghiêm chỉnh một chút cho ta!”

“ Ta rất nghiêm chỉnh nha!” hắn cố gắng bày ra bộ dáng cùng người ta nói chuyện công.

“ Ngươi nghiêm chỉnh ở chỗ nào?” cười gian tới như vậy.

“ Ta thật sự rất là nghiêm túc nha!” thật khiến cho người ta than thở, tại sao hắn nói thật mà nàng lại không tin đây?

Phong Sơ Tuyết ngắm nhìn hắn thêm vài  lần, mới chậm rãi nói: “ Ngươi yêu thích ta, không có nghĩa là ngươi có thể hôn trộm ra” Nàng trách móc.

“ Được!” hắn biết điều đồng ý.

“ Về sau không cho phép ngươi lại như vậy!”

“ Được!”

“ Ngoan ngoãn như vậy?” Nàng hoài nghi, đây là lần thứ nhất nàng nói gì hắn cũng nghe theo, nàng không phải nên nhân cơ hội này thay mình chiếm thêm chút tiện nghi đây?

“ Dĩ nhiên, bởi vì ta sợ nàng tức giận!” thật ra thì hắn cũng biết, nếu như nàng thật sự giận hắn, mới vừa rồi sẽ không thay hắn giải vây, mà hắn đột nhiên hôn nàng là do hắn có lỗi trước.

“ vậy tại sao trước kia khi ta tức giận ngươi lại không sợ?”

“ Bởi vì khi đó ta không để ý tới thua thiệt!”

Được rồi, coi như hắn nói cũng êm tai. Chỉ là… nàng lại nghĩ tới một chuyện khác rồi.

“ ngươi không phải nhìn thấy cô nương nhà ai cũng thân thiết như vậy chứ?” nàng hoài nghi hỏi.

“ Nàng cho là ta tùy tiện tới như vậy sao?” hắn gõ đầu nàng một cái “ mắt của ta rất cao nha, nàng cho rằng bất kỳ ai ta cũng tùy tiện nhìn trúng sao?”

“ Lại đánh ta!” nàng bất mãn trừng mắt nhìn hắn “ chẳng lẽ lọt vào mắt ngươi là rất vinh hạnh sao? Nói cho ngươi biết, cái người luôn yêu khi dễ ta như ngươi sẽ không có ai thích ngươi đâu!” đến lúc đó, hắn chuẩn bị chịu cảnh cô đơn tới già đi.

“ Không sao, chỉ cần nàng yêu thích ta là được” Hắn tiếp tục thản nhiên nói.

Tim của Phong Sơ Tuyết chợt nhảy lên, tại sao mỗi lần hắn chăm chú nhìn nàng thì nàng lại cảm thấy cả người rất kỳ lại đây?

Bất kể, không nhìn hắn là được rồi!!!

Hiện tại quan trọng nhất là… ánh mắt nàng lại linh lợi chuyển hướng, có thể thấy được nàng lại đang nghĩ cách rồi!!!

“ Ngươi hôn trộm ta, ta muốn xử phạt ngươi!” nàng tuyên bố.

“Xử phạt?” Hắn nhướng mày.

“Ngươi có ý kiến?” ánh mắt nàng uy hiếp nhìn hắn.

“ Thôi, được rồi!” hắn chịu thua nhìn nàng.

“ Ngươi qua đây!” nàng giơ ngón tay út lên ngoắc ngoắc hắn.

“ sao?” Hắn nghiêng người về phía nàng hỏi.

Nàng đột nhiên cà nhắc bước lên phía trước, đôi môi hung hăng đụng vào môi hắn.

Tây Môn Bất Hồi thật sự kinh ngạc, hắn sớm biết nàng không giống như những cô gái bình thường, sẽ không câu nệ chuyện này, nhưng hắn không ngờ nàng lại tìm cơ hội lấy lại công đạo cho mình.

“ cái này là trả lễ lại, như vậy mới công bằng!” nàng hất cằm lên, một bộ dáng cao ngạo nhìn hắn.

“ Đứa ngốc!” đụng như vậy nàng không thấy đau sao? Tây Môn Bất Hồi lén cười, tiếp theo chụp lấy nàng, nhẹ nhàng xoa xoa cái cằm nàng.

Phong Sơ Tuyết nhìn hắn một lúc lâu, mới không cam lòng nói: “ Thật ra thì ta cũng không ghét ngươi!”

“ Sao?”

“ Nhưng mà, ta không có quên ý định ban đầu của ta!” nàng thì thầm.

“ Vậy?”

“ Một tháng sau, ta sẽ lại nói lên yêu cầu kia!” nàng kiên định nói.

“Ừ?”

“ Ngươi không còn câu nào khác sao?” Nàng giận giữ nói.

“ Nàng thật sự không có tính nhẫn nại!” hắn đột nhiên thốt lên một câu.

“ Cá tính của ta là như vậy, không có biết nhẫn nhịn là gì!!!” nàng bày ra bộ dáng ta chính là như vậy, ngươi làm được gì ta.

“ Yên tâm, ta không có ý chê trách nàng!” xem ra, tương lai hắn phải rèn luyện thêm tính nhẫn nại rồi, như vậy mới đủ cho hai người bọn họ dùng.

Phong Sơ Tuyết lại nhìn hắn một cái, không nhìn ra hắn có ý phê phán gì, chỉ là một bộ dáng dung túng, lúc này nàng mới yên tĩnh lại, thuận theo mặc cho hắn ôm lấy mình.

Hắn nói thích nàng? nàng không có ghét hắn vậy có thể coi là thích không?Phong Sơ Tuyết có chút mơ màng, nàng chỉ xác định một chút là ở trước mặt hắn nàng có thể rất thoải mái, rất tự nhiên biểu đạt bản thân, không cần giả bộ, không cần che giấu, tự nhiên vui vẻ quăng “ Nữ giới”* qua một bên!!!

  • nữ giới: chính là tam tòng tứ đức của người phụ nữ ngày xưa.

Nhưng là, Tây Môn không trở về cũng không biết nàng chính là vị hôn thê của hắn, thế nhưng hắn lại ở có vị hôn thê dưới tình huống cợt nhả nàng, đây coi là không tính là dụng tình bất chuyên?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s